Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

ói, Cố An Quốc vội vàng quay đầu lại nói: “Còn không phải chỉ có mỗi Ninh Ninh”
“Con gái của anh quý giá ?! Chẳng lẽ mẹ của con gái anh không quý giá?” Nhìn Diêu Tuệ Nhã thay đổi sắc mặt, Cố An Quốc vội thấp giọng cười làm lành: “Tất nhiên cả hai đều quý giá! Anh không có ý này mà!”
Cố Hàm Ninh ghé đầu trên lan can lầu hai, nghe mẹ mình thuần phục ba mình, cảm thấy để mẹ giải quyết vấn đề của ba thật là sáng suốt, quay đầu nhìn Triệu Thừa Dư đã thả lỏng đi nhiều, mới nhướn mày, cười nói: “Anh yên tâm rồi chứ? Em đã sớm nói với anh, trong nhà em, đầu tiên phải lấy lòng em, sau đó là mẹ em, sau đó, còn ba em chỉ là công trình bã đậu (*), sẽ ngã gục thôi.”
[(*) công trình bã đậu: công trình không bền, dễ sụp đổ'>
“Ừ, đúng là có lý, xin hỏi Cố tiểu thư, em thích anh làm gì để lấy lòng em đây?” Triệu Thừa Dư thật không ngờ, bình thường chú Cố nghiêm túc như vậy, mà trước mặt vợ mình, như là một người khác, có điều, có lẽ đều giống nhau, ba anh có thể cần sĩ diện một chút, cần tạo hình tượng uy nghiêm trước mặt con trai, ai mà biết khi ở riêng với mẹ mình có thể thay đổi hoàn toàn không.
“Mẹ anh nói, mời em mùng sáu tới ăn cơm.” Triệu Thừa Dư kéo tay Cố Hàm Ninh, quyết định đi phòng cô ấy náu một lát, nói không chừng xíu nữa xuống lầu, mặt đen của chú Cố sẽ được chữa khỏi.
“A, nhanh như vậy ?” Khóe môi Cố Hàm Ninh trĩu xuống, trong lòng đột nhiên trở nên luống cuống.
“So với anh đến nhà là muộn vài ngày. Mẹ anh còn nói, dẫn em đi cùng nhà anh đến nhà bà ngoại anh đấy!” Triệu Thừa Dư nói ra đề nghị thứ hai của mẹ mình.
“Đi nhà bà ngoại anh? Có phải quá nhanh rồi không?” Cố Hàm Ninh vẻ mặt khổ sở, đi gặp cha mẹ anh, rồi gặp thêm luôn một người lớn nữa?
“Bà ngoại anh đã sớm biết em rồi, nhiều lần dặn anh, dẫn em đến cho bà gặp mặt” Triệu Thừa Dư nhìn sắc mặt của Cố Hàm Ninh, nở nụ cười: “Hiện tại, chắc em đã biết mấy ngày nay anh hồi hộp thế nào rồi chứ?”
“Không phải em hồi hộp nha…” Cố Hàm Ninh sờ mặt, có chút không tự nhiên.
Vào phòng của Cố Hàm Ninh, Triệu Thừa Dư đóng cửa lại, dừng bước chân, cười ôm Cố Hàm Ninh vào lòng: “Yên tâm đi, ba mẹ anh thật sự thích em, vẫn luôn lải nhải bảo anh đưa em về. Về ông ngoại bà ngoại, họ cũng sẽ thích em. Còn những người khác, họ thích thì tốt không thích cũng không ảnh hưởng gì đến chúng ta, thích thì sau này còn gặp, không thích thì ít qua lại, không sao cả. Điều quan trọng là em lấy lòng anh, tiếp theo là ba mẹ anh, nhớ kĩ hai điều này mọi chuyện sẽ thuận lợi thôi !”
Cố Hàm Ninh mím môi cười, liếc trắng Triệu Thừa Dư một cái, đưa tay sang bên hông, nhéo nhẹ: “Anh nói thật đơn giản.”
“Đúng, anh nói thật đơn giản, vì nó vốn là vậy mà. Ngoài ba mẹ ra, thì những người khác không hề ảnh hưởng đến sự lựa chọn của anh, nói dễ hiểu một chút, những người bên bà ngoại anh đều không có ý kiến gì với việc anh lấy ai, có chăng thì chỉ có bác gái hai.” Nụ cười phai đi, Triệu Thừa Dư nghiêm túc nhìn Cố Hàm Ninh.
“Bác gái thứ hai của anh ? Bác của Lỗ Tĩnh Nhã ?” Cố Hàm Ninh khiêu mày, hỏi.
“Đúng, giờ Lỗ Tĩnh Nhã vẫn hay đi thăm bà ngoại anh, chỉ là anh ít đi, nhưng cũng không quản chuyện của chúng ta. Anh là cháu ngoại của ông bà, Lỗ Tĩnh Nhã có thân thiết, cũng chỉ là thân thích. Anh thấy hình như cô ấy cũng không để ý rồi, chỉ là thỉnh thoảng bác hai còn nói mấy lời thật thật giả giả, thoạt nhìn còn chưa hết hi vọng hoàn toàn.”
Cố Hàm Ninh hơi nhíu mi, trong lòng thật không có cảm tình với bà bác hai này.
“Bây giờ anh nói với em, không phải vì bác gái hai sẽ gây ra vấn đề gì, mà là sợ lúc đến đó, em nghe được trong lòng lại cảm thấy không thoải mái, cho nên trước tiên chuẩn bị tâm lý, em coi như không nghe thấy gì, cứ duy trì lễ phép là được.”
“Nhà anh nhiều bà con thế, nhà em lại không có ai làm khó anh.” Cố Hàm Ninh giãn lông mày, cảm thấy lòng hồi hộp dịu đi một chút.
“Chẳng qua là muốn mưu cầu thêm chút lợi ích cho nhà họ Lỗ bọn họ thôi, chỉ cần có lợi tương đương khác, bác ấy sẽ rất sẵn sàng vứt bỏ cái mình vốn khăng khăng.” Triệu Thừa Dư hơi bĩu môi, không muốn thảo luận chuyện bên lề nữa “Vậy người thân của em thì sao, khi nào thì dẫn anh đi gặp người lớn chúc tết?”
Cố Hàm Ninh liếc Triệu Thừa Dư, cười: “Anh gấp như vậy để làm gì?”
“Để bọn họ biết sớm, chúng ta xứng đôi thế nào, để bọn họ không phải lo nghĩ giới thiệu đối tượng cho em.” Triệu Dư Thừ nghiêm trang, nói. “Chị họ anh, từ hồi bắt đầu vào năm ba, người trong nhà không ngừng giới thiệu đối tượng cho chị ấy, mãi đến khi chị ấy tự tìm được rồi thì mới buông tha cho.”
Cố Hàm Ninh mím môi cười, không nói cho Triệu Thừa Dư, kì nghỉ đông ngày hôm sau bác gái cả gọi điện cho mẹ cô, nói là có đối tượng tốt muốn giới thiệu cho cô, không ngờ mẹ cô vừa nghe xong, liền lập tức đánh gãy: “Ninh Ninh nhà em đã sớm có bạn trai tốt rồi… Em đương nhiên đã gặp rồi …Là một chàng trai cực tốt… còn chưa tốt nghiệp, nhưng đã biết kiếm tiền….A da, trong nhà nhiều tiền chắc gì đã tốt? Không chừng là người không có bản lĩnh, chỉ biết ăn bám ba mẹ.”
Cố Hàm Ninh chỉ nghe đại khái,