Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
u thữ, thật sự chỉ là hại lầm a!
Mặc dù khi ấy, Cố Hàm Ninh cũng hơi suy nghĩ, nhưng cô nhanh chóng vào học, sau đó liền lập tức quên sau ót rồi, cho đến buổi chiều gặp lại ở thư viện.
Sau khi hết giờ, Cố Hàm Ninh trực tiếp đi đến vị trí gần cửa sổ bọn họ hay ngồi trong thư viện, mượn một quyển sách “Tuyển chọn luận văn Phương Tây” thật dày, cúi đầu bắt đầu xem. Bất tri bất giác xem đến nhập thần, cho đến khi cảm giác được có cái gì đang xoa xoa đầu mình, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy Triệu Thừa Dư đang cười nhìn mình.
Cố Hàm Ninh cũng cười lại một tiếng, móc ra di động đưa qua.
“Này, di động của cậu. Lúc vừa mới hết giờ còn có một cuộc gọi đến, là điện thoại của nhà cậu, mình không nghe.” Cố Hàm Ninh nhỏ giọng nói rõ, nhìn bộ dáng Triệu Thừa Dư khẽ nhướng mày, ngược lại lại có chút ngượng ngùng, “Ngộ nhỡ, cha hoặc mẹ cậu hỏi mình là ai, vậy giải thích thế nào?”
“Cậu cứ nói cậu là Cố Hàm Ninh, bọn họ sẽ biết!”
Cố Hàm Ninh trợn trắng mắt: “Tin nhắn mình không xem, điện thoại của cậu thì tự mình xem đi!”
“Sách cậu còn chưa trả sao?” Triệu Thừa Dư nhìn sang một chồng sách để trên bàn.
“Còn chưa, vừa nãy quá nhiều người. Cậu giúp mình đi trả đi. Còn có vài quyền này, giúp mình mượn, thẻ mình hết rồi!” Cố Hàm Ninh đẩy hai chồng sách sang, cười nhìn Triệu Thừa Dư.
“Được, đều mượn đủ chứ?”
“Đủ rồi đủ rồi!!”
“Triệu Thừa Dư, thật là đúng lúc!”
Triệu Thừa Dư bê sách lên, đang chuẩn bị đi trước trả sách, liền nghe tiếng nói bên cạnh, quay đầu lại, khẽ nhíu mày.
Cố Hàm Ninh ngồi bất động, khóe môi mỉm cười, nhìn nữ sinh mới thấy lúc chiều, kéo theo một cô gái trẻ tuổi xa lạ, đang mím môi cười nhìn Triệu Thừa Dư
Cố Hàm Ninh cười chân mày nhíu lại.
Nụ cười của cô gái kia, so với lúc chiều nói chuyện với mình, lại thêm chút căng thẳng, cùng mong đợi?
“Thật là đúng lúc. Đây là lần đầu tiên chạm mặt cậu ở thư viện, thỉnh thoảng cậu mới đến thư viện sao?” Đối phương cười nói liên tiếp, vội vàng khẽ nghiêng đầu, dường như lúc này mới thấy Cố Hàm Ninh, “Ô, vị này là?”
Triệu Thừa Dư khẽ nhíu mày, nhìn cô gái như đang đợi cậu giới thiệu, lên tiếng nói:
“Hàm Ninh, đây là bí thư chi bộ lớp bọn anh, đây là bạn gái mình, Cố Hàm Ninh.” Giới thiệu rất đơn giản, cô gái đang khẩn trương chỉ là không quên ra vẻ mỉm cười đối với Cố Hàm Ninh, cố gắng khiến mình thong dong bình tĩnh chào hỏi.
“Xin chào, buổi chiều chúng ta đã từng gặp.”
Cố Hàm Ninh dùng ánh mắt cổ quái liếc xéo Triệu Thừa Dư đang dựa nửa người vào bàn một cái, mới cười nói: “Xin chào!”
“Kia…” Cô gái nhìn Triệu Thừa Dư, rõ ràng còn muốn nói điều gì, có lẽ là ý định lại tán gẫu vài câu.
Triệu Thừa Dư thì đã sớm chuyển ánh mắt qua, cười nói với Cố Hàm Ninh nói: “Mình đi trả sách.” Sau đó quay đầu nói với bạn học của mình: “Tạm biệt.” Sau đó bình tĩnh đi về phía bàn phục vụ.
Xa Hà Văn vẻ mặt mất mát, chậm chạp nhẹ nói một câu: “Tạm biệt….” Sau đó nhìn Triệu Thừa Dư cũng không quay đầu mà đi luôn. Xa Hà Văn khẽ giật mình sững sờ, đáy lòng đầy mất mát, quay đầu lại, Cố Hàm Ninh đã sớm cúi đầu, một lần nữa rời lực chú ý đến tay mình, căn bản không có tiếp nhận ánh mắt phức tạp của Xa Hà Văn.
Trong lòng Xa Hà Văn vô cùng ủ rũ, không biết làm sao mà bước đi, từng bước một theo bạn cùng phòng quay đầu mà đi.
Đợi đến lúc Triệu Thừa Dư quay trở lại, một lần nữa ngồi xuống, Cố Hàm Ninh trái lại đọc sách không vào, vài lần ngẩng đầu đánh giá vẻ mặt Triệu Thừa Dư, cuối cùng đáy lòng nhịn không được rất hiếu kỳ.
Ừ, xác thực là tò mò mà thôi, không liên quan đến những cảm xúc khác.
Cố Hàm Ninh đáy lòng lẩm bẩm, cúi đầu giả vờ không để ý hỏi:
“Hai người vừa nãy đều là bạn học của cậu?”
“Hả? À. Không phải. Quen một người, là bí thư chi bộ lớp mình, người kia thì không nhận ra.” Triệu Thừa Dư cúi đầu tùy ý đáp.
“Thế à….” Cố Hàm Ninh ngẩng đầu lên chống cằm, cười liếc Triệu Thừa Dư.
“Bí thư chi bộ lớp cậu tên là gì?”
Triệu Thừa Dư rõ ràng là ngừng một chút, cuối cùng ngẩng đầu lên, nhíu mày suy nghĩ một lúc.
“Thì, họ Hà đi. Hử… Cũng có thể là họ Thôi đi!”
Đáp án mà Triệu Thừa Dư khai cũng tính là đáp án sao?
Cố Hàm Ninh bật cười lắc lắc đầu, người này, thật là không có nhớ tên họ người ta nha!
“Sao mà ngay cả tên bạn trong lớp cậu cũng không biết a?!” Cố Hàm Ninh khẽ khiển trách.
“Lớp bọn mình chỉ có hai nữ sinh, bình thường căn bản là không tiếp xúc, mọi người chỉ báo tên lúc mới khai giảng, giảng viên bộ môn của bọn mình cũng không thích điểm danh, mình sao nhớ được a!” Triệu Thừa Dư lý sự đương nhiên nói.
Được rồi, đối với bạn học Triệu mà nói, người hoặc chuyện không quan trọng, xác thực không cần chiếm giữ tế bào não.
Cố Hàm Ninh không rõ nên ăn mừng hay vẫn là tiếc nuối,
Dường như cô đã thành tình địch trong mắt người ta rồi, nhưng ngay cả đối phương tên họ gì thậm chí cô còn không rõ.
Được rồi, Cố Hàm Ninh nghĩ, cô không nên ăn cái gì dấm chua, mà nên chia buồn với vị bí thư chi bộ có thể là họ Hà cũng có thể là họ Thôi kia, chia buồn cô ấy yêu thầm bởi vì ngượng ngùn