Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
A, được!” Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm NInh vào phòng tắm, ngồi ở trên ghế, mở tivi lên, nhìn người dẫn chương trình đang nghiêm túc tường thuật tin tức quan trọng xảy ra trong và ngoài nước, lúc này mới cảm thấy tim đập từ từ ổn định lại.
Ai, vừa rồi làm gì mà cậu khẩn trương như vậy! Đây là phòng tiêu chuẩn, hai giường hai chăn đấy!
Triệu Thừa Dư cúi đầu vỗ trán, nhíu mày lắc đầu không thôi.
“Thừa Dư.”
Triệu Thừa Dư đang đặt nửa suy nghĩ lên bản tin, nghe được tiếng nói, quay đầu lại, thấy Cố Hàm Ninh từ trong phòng tắm thò đầu ra.
“Quần áo của mình cũng ướt rồi, cần phải tắm rửa một cái đã.”
“A, được.”
Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh cười rụt đầu trở về, nhìn chằm chằm cánh cửa nhà tắm không nhúc nhích tí nào, chỉ cảm thấy tim đập mới ổn định lại bắt đầu mất khống chế!
Tắm sao? Đang ở trước mắt cậu cách vị trí của cậu chỉ vài bước chân? Tắm thì không mặc quần áo để tắm đi…
Triệu Thừa Dư đột nhiên cảm thấy có chút miệng đắng lưỡi khô, bắt đầu đứng ngồi không yên, không nhịn được thay đổi tư thế ngồi, lại cảm thấy thế nào cũng không thoải mái…
Kiềm chế
“Rào rào rào” tiếng nước từ trong phòng tắm truyền ra, Triệu Thừa Dư cảm thấy độ ấm trong phòng tăng lên không ít, nhịn không được lại dời tầm mắt về phía bức tường phòng tắm kia. Vì dán giấy mà vách tường trở thành màu hồng nhạt, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của cậu, không có nở hoa, cũng không biết thành trong suốt…
Triệu Thừa Dư hít thở sâu mấy lần, cuối cùng cũng có thể điều chỉnh tiếng hít thở của mình tương đối tự nhiên. Quay đầu, dính chặt mắt vào màn hình TV, lắc đầu bật cười.
Trong cả đời cậu, hôm nay lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc, cái gì gọi là đứng ngồi không yên…Được rồi, rất nhiều rất nhiều cái lần đầu tiên buồn bực, lúng túng của cậu đều thua trong tay Cố Hàm Ninh, hơn nữa, ngọt như đường…
Lúc Cố Hàm Ninh từ trong phòng tắm đi ra, liền thấy Triệu Thừa Dư dựa lưng vào thành giường, cau mày có chút nghiêm túc nhìn chằm chằm màn hình TV. Miệng cô cong lên, tầm mắt từ trên mặt Triệu Thừa Dư, chuyển sang quảng cáo đang được chiếu sau khi bản tin kết thúc, hơi hơi nhíu mày, ánh mắt tràn đầy không hiểu.
Chẳng lẽ xem quảng cáo cũng có thể ưu quốc ưu dân (buồn vì dân vì nước)? Hay là bởi vậy cậu đang tự hỏi vấn đề trọng đại của cuộc sống?
Cắm đầu cắm vào ổ cắm ở đầu giường xong, Triệu Thừa Dư bật công tắc, khí ấm nhanh chóng thổi ra ngoài, cậu chần chừ vài giây, lúc này mới cẩn thận dè dặt để tay lên tóc Cố Hàm Ninh, mắt chăm chú nhìn tóc, cực kỳ chăm chú nghiêm túc bới một túm tóc ướt mang theo mùi thơm, để ở lòng bàn tay, mềm nhẹ thổi lên.
Triệu Thừa Dư sấy rất tử tế, hết túm này đến túm khác, từ đầu tới đuôi, trong tiếng ồn của máy sấy, mong muốn từ từ bình ổn lại ham muốn từ đáy lòng mình!
Nhưng điều này thật sự là một hành động khó khăn!
Dưới khí nóng đang thổi, một mùi hương thơm thấm người quấn quanh người Triệu Thừa Dư, đuổi đi không được. Khi ngón tay thỉnh thoảng bới tóc, da thịt tinh tế trắng nõn nơi cổ được tóc bao phủ liền lộ ra chút ít, hai màu trắng đen đối lập, khiến Triệu Thừa Dư có loại cảm giác mắt hoa đầu choáng!
Triệu Thừa Dư một mặt hết sức tập trung tinh thần, một mặt âm thở dài: đây, tuyệt đối là thách thức khó khăn!
Người đàn ông nào, có thể ở trước mặt cô gái mình yêu, hóa thân thành Liễu Hạ Huệ?
Trừ phi là, có lòng không đủ lực. . .
Triệu Thừa Dư ho nhẹ lần nữa.
Dĩ nhiên cậu là lòng có thừa, lực cũng thật sự đủ…
Triệu Thừa Dư vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ miên man, Cố Hàm Ninh thì cầm điều khiển từ xa, nhàn nhã tự tại từ từ chuyển kênh. Khí ấm như gió nhẹ thư thái thổi qua, ngón tay Triệu Thừa Dư luồn vào tóc cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng nhẹ nhàng chạm vào da đầu, thư thái đến mức Cố Hàm Ninh thật muốn để cậu xoa bóp đầu cho mình.
Cố Hàm Ninh đưa lưng về phía Triệu Thừa Dư, không tiếng động khẽ cười, ánh mắt híp lại, nhìn đáng yêu giống như một con tiểu hồ ly đang đắc ý! Ừ, chuyên môn khiến cho thợ săn đẹp trai vô lực kháng cự, cam tâm tình nguyện tự chui đầu vào lưới của tiểu hồ ly.
“Ừ, cũng tạm được rồi, không cần thổi nữa.” Cố Hàm Ninh hơi hơi quay đầu sờ sờ tóc rối tung ở trên vai, khẽ gật đầu, ngồi hơi nghiêng người, cười nói, “Cám ơn.”
Đáy lòng Triệu Thừa Dư giống như bị hẫng một nhịp, vội vã ngẩng đầu, che giấu tay chân luống cuống dọn dẹp dây điện máy sấy: “Không cần cám ơn…”
Trong đầu cậu lại lặp đi lặp lại cảnh đẹp vừa vội vàng nhìn thoáng qua: áo tắm khẽ buông lỏng, nhìn từ trên xuống dưới, một mảng da thịt trắng nõn, thậm chí có thể thấy độ cong hơi hở ra…Tim đập vốn thoáng ổn định lại bắt đầu không kiềm chế được, Triệu Thừa Dư cuống quít nhắm mắt, giống như làm vậy có thể vứt bỏ hết tất cả tạp niệm, hi vọng kiềm chế tim đập quá mức nhanh!
Loại thử thách này, quá mức giày vò! Nhưng bắt cậu phải đưa ra lựa chọn giữa giày vò như vậy và không gặp Cố Hàm Ninh, căn bản là không cần thử (*) ….
Thử (*) đi! Thử đi! Từ từ nướng chính, hoặc là cậu có thể làm thánh nhân…
[(*) nguyên gốc là