Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Đường Phù Dao
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.
n, lôi anh vào trong nhà dọn dẹp. Trong nhà trọ phải nói là rất bừa bộn, khắp nơi toàn vỏ hộp thức ăn đã hết, trên bàn dưới đất là tạp chí vứt lung tung, đống quần áo vứt trên sofa cũng không biết là đã giặt chưa. Bà ngoại vừa thở dài vừa bắt đầu thu dọn, tôi theo ở phía sau giúp xếp quần áo.
Trong phòng tắm vọng ra tiếng kêu của anh, “Mẹ, nhẹ thôi, nhẹ thôi! Xà phòng vào mắt rồi!”
“Nói ít thôi. Đừng động đậy!”
Một tiếng sau, chúng tôi mới dọn dẹp xong. Anh đã tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo chỉnh tề đứng ở một bên. Anh không tham gia dọn dẹp được, chỉ có thể đứng cằn nhằn, “Mọi người dọn cái gì chứ, lát nữa người quét dọn theo giờ đến sẽ làm mà.”
“Lại còn người quét dọn theo giờ. Bừa bộn ra như thế, thật không chịu nổi mà.” Bà ngoại hừ lạnh, “Sớm biết như vậy, ban đầu nên cho ông ngoại cháu tống cháu vào trường quân đội mới đúng.”
Anh cười, ngồi xuống dỗ bà, “Bà ngoại tốt của cháu ơi, cháu biết bà thương cháu nhất mà, sao có thể nhẫn tâm đưa cháu vào trường quân đội. Do gần đây cháu bận quá nên chưa kịp dọn dẹp đấy thôi, chứ bình thường cháu đều sạch đến mức không dính hạt bụi nào mà.”
“Cháu đó! Lại còn không dính hạt bụi!” Bà ngoại không tin, “Cháu thế nào bà còn không biết sao.”
“Đó, đúng là cháu không lừa được bà mà. Trên đời này người hiểu cháu nhất chỉ có bà ngoại thôi.” Anh vẫn không biết xấu hổ mà làm nũng với bà ngoại. Anh đã hơn hai mươi tuổi, gặp bà vẫn chẳng khác gì đứa trẻ con.
Bà ngoại không nhịn được cười, “Cháu chỉ biết nói suông thôi.”
“Đâu phải chỉ biết nói suông. Gần đây cháu kinh doanh lãi được ít tiền. Ngày mai cháu đưa mọi người đi dạo phố, muốn mua gì cháu sẽ thanh toán.”
“Buôn bán lãi được ít tiền, chưa đáng để đắc ý thế đâu.” Thím nói, “ Chút tiền này con cứ giữ đi.”
“Sao mẹ biết là ít?” Mặt anh trông rất ngạo nghễ, nhưng không nói ra là bao nhiêu, “Dù sao cũng đủ để mọi người tiêu. Món tiền đầu tiên mà con kiếm được, đương nhiên sẽ dùng để trả hiếu mẹ và bà.”
“Con đừng quên em gái con. Viên Viên ở nhà rất hay nhắc đến con, con lại chẳng có chút dáng dấp anh trai gì cả, còn để em gái đến dọn nhà giúp.”
Anh nhìn tôi, rõ ràng là không tin, nhưng cũng không nói gì. Tôi ngượng ngùng. Thím đúng là đã nói tốt cho tôi. Tôi là vì muốn thím và bà vui lòng mới thỉnh thoảng nhắc đến anh thôi.
Bà ngoại và thím đang nói chuyện vui vẻ với anh thì chuông cửa vang lên. Anh làm như vô tình liếc tôi một cái. Tôi thở dài, tự giác đứng lên đi mở cửa.
Một mỹ nữ thon thả tóc dài đứng ngoài cửa, thấy người mở cửa là tôi thì rất ngạc nhiên, “Em là ai?”
“Em... Em là em gái của anh Lưu Thành Hề. Chị là...?”
Chị ấy lập tức nở nụ cười xinh đẹp, đưa tay ra với tôi, “Chị là Lộ Văn Kỳ, là bạn gái của anh trai em.”
Bạn gái! Giờ tới phiên tôi kinh ngạc. Trước đây trong điện thoại anh cũng kể một chút chuyện của mình, nhưng không hề nói tới người bạn gái này. Chẳng lẽ là gần đây mới hẹn hò?
Mặc dù kinh ngạc, tôi vẫn bắt tay, mời chị ấy vào trong.
Anh vừa nhìn thấy chị thì cau mày, “Em đến làm gì?”
“Đến gọi anh đi ăn.” Chị ấy cười nhẹ nói, thấy bà ngoại và thím ngồi bên cạnh thì hỏi, “Đây là...?”
“Mẹ và bà ngoại anh.” Anh giới thiệu ngắn gọn.
Chị ấy cười thật tươi, lập tức tự giới thiệu với thím và bà ngoại: “Chào bà ngoại, chào cô. Cháu là Lộ Văn Kỳ bạn học của Thành Hề, cũng là bạn gái anh ấy.”
Bà ngoại và thím nhìn nhau. Thím khách sáo cười, quan sát chị ấy một chút, “Bạn gái Thành Hề? Chưa nghe nó nói bao giờ. Cháu ngồi đi.”
Chị không hề căng thẳng, mọi cử động đều rất tự nhiên, có vẻ tự tin vô cùng. Tôi trộm nhìn anh, thấy trong mắt anh có vẻ không vui, hẳn là cũng không hoan nghênh Lộ Văn Kỳ đến, nhưng cũng không phủ nhận quan hệ của bọn họ.
“Thành Hề còn đứng ngây ra đó làm gì? Rót nước cho bạn cháu đi.” Bà ngoại nói với anh.
Lộ Văn Kỳ liền cười nói: “Không cần đâu ạ. Thành Hề luôn không xem cháu là khách, những chuyện thế này toàn là cháu tự làm. Với lại cháu cũng không khát.”
“Ừ, vậy bà cũng không khách sáo với cháu nữa. Cháu tìm Thành Hề có việc à?” Bà ngoại hỏi.
Chị ấy liếc anh, “Cũng không có việc gì ạ. Cháu đến gọi Thành Hề đi ăn. Anh ấy chẳng chịu ăn đúng bữa, có ăn cũng toàn ăn đồ hộp, rất không tốt cho cơ thể. Thế nên mỗi ngày đến giờ cơm cháu đều đến đây gọi anh ấy đi ăn.”
“Cô phải cảm ơn cháu rồi. Chúng ta không ở cạnh Thành Hề, không có ai lo cho nó. Thằng bé này từ nhỏ cũng không biết tự chăm sóc bản thân.” Thím tiếp lời.
“Có gì đâu, cô đừng khách khí với cháu. Được rồi, chắc mọi người vẫn chưa ăn cơm? Để cháu mời mọi người nhé.”
“Sao để cháu mời được? Mọi người cũng đang định ra ngoài ăn, cháu đi cùng đi. Viên Viên chắc cũng đói rồi? Đi nào, chúng ta cùng đi ăn.”
Tôi gật đầu đứng lên. Lộ Văn Kỳ nhiệt tình nắm tay tôi, “Em là em gái Thành Hề, vậy chị cũng là chị của em rồi. Em gái nhỏ, em tên gì?”
Tôi tuy không quen với việc quá thân thiết với người lạ, nhưng vẫn lễ phép trả lời: “Em là Lương Mãn Nguyệt, chào chị ạ.”
“Ơ, sao anh em hai người lại không cùng họ?” Chị ấy thấy lạ.
Tôi đang định giả