Tác giả: Đường Phù Dao
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1595 lượt.
của nước nóng.
Cũng may thím cẩn thận, trong tủ có quần áo cho tôi, còn có cả nội y, nên tôi không phải lâm vào cảnh tắm xong mà không có đồ mặc. Tôi vừa khỏi ốm, cơ thể vẫn chưa bình phục hoàn toàn, tắm vẫn hơi khó khăn, nhưng tôi cũng không vội gì nên còn có thời gian để từ từ kỳ cọ.
Tắm rửa xong tôi vốn định nhân tiện giặt luôn quần áo đã mặc, nhưng suy nghĩ một lúc lại bỏ vào một cái túi. Không thể giặt xong phơi ở đây rồi nhờ anh lấy giúp được.
Sấy khô tóc xong tôi nằm cuộn tròn ở sofa, vừa xem TV vừa tự hỏi, rốt cuộc là làm thế nào mà anh biết tôi ốm? Người đưa tôi đi bệnh viện chẳng lẽ không phải Bùi Lương Vũ?
Cũng may, mặc dù đêm trước tôi sốt cao nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Tôi lấy điện thoại ra xem, quả nhiên người gọi cho tôi ngày hôm qua là anh chứ không phải Bùi Lương Vũ. Chỉ là không biết anh bỗng dưng gọi điện cho tôi làm gì? Từ sau chuyện kia anh chưa từng gọi điện cho tôi.
Nghĩ đến chuyện lần trước, tôi không khỏi thở dài. Tại sao người gọi điện hôm qua không phải Bùi Lương Vũ cơ chứ?
Vì sao? Vì sao? Vì sao? Đầu tôi sắp biến thành quyển “Mười vạn câu hỏi vì sao” mất rồi.
Lúc anh trở lại đón tôi, nhìn thấy túi trên tay tôi liền hỏi, “Đây là gì?”
Tôi cứng người, khô khốc mở miệng, “Quần... Quần áo ạ.”
Anh hiểu ra ngay, ho nhẹ một tiếng, nhìn đi nơi khác, “Đi thôi”.
Trên đường về trường, tôi hỏi anh, “Anh ơi, hôm qua anh gọi cho em à?”
Anh “Ừ” một tiếng.
Tôi hỏi tiếp, “Có chuyện gì ạ?”
Anh nói mà mắt vẫn nhìn chăm chú vào đường phía trước, “Anh vốn muốn gọi hỏi xem rốt cuộc em có đến ở không. Mẹ anh gọi hỏi nhiều quá.”
Không đợi tôi trả lời, anh nói tiếp, “Lương Mãn Nguyệt, em không cần tránh anh. Anh đã nói không như thế nữa thì nhất định sẽ không. Nếu em thấy không tiện, anh chuyển đi nơi khác cũng được.”
Anh đã nói thế, nếu tôi còn cự tuyệt thì đúng là lòng dạ hẹp hòi.
“Không phải, tại em có nhiều tiết học quá, ra ngoài cũng phiền phức.”
Anh đột nhiên lấy một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra đưa cho tôi, “Sau này em tự gọi xe qua, nếu không đủ tiền thì rút ở đây.”
Thực ra thím đã cho tôi thẻ rồi, đến giờ tôi cũng chưa dùng đến. Nhưng theo kinh nghiệm, anh đã cho cái gì thì tốt nhất đừng từ chối, vậy nên tôi vẫn nhận.
Trở lại ký túc xá, Phùng Thái lập tức bổ nhào đến, kêu lên, “Lương Mãn Nguyệt, cậu khỏe rồi hả?”
Tôi suýt nữa thì không chống đỡ kịp, liên tục gật đầu, “Khỏe rồi khỏe rồi”.
Hai mắt cô ấy lập tức sáng như sao, “Anh chàng siêu đẹp trai đến đón cậu hôm qua là ai thế? Chúng tớ còn đang ở tầng dưới đã nhìn thấy anh ấy bế cậu lên xe rồi. Quá đẹp trai! Quá phong độ!”
Bảo sao cô ấy bỗng dưng nhiệt tình với tôi như vậy, quả nhiên không phải vì sức quyến rũ của tôi.
Tôi chỉ có thể nói, “Đó là anh của tớ.”
“Anh trai!” Phùng Thái kích động kêu lên, “Anh của cậu cũng là anh tớ, hôm nào có thời gian cậu bảo anh ấy mới chúng ta ăn cơm đi... Nếu không thì để tớ mời anh ấy cũng được!”
Tôi nói qua loa, “Để khi nào anh ấy có thời gian đã...”
Phùng Thái nhìn thấy Bùi Lương Vũ không có phản ứng đặc biệt gì, vậy mà trông thấy anh lại kích động như vậy. Đúng là thẩm mỹ của mỗi người mỗi khác.
Cuộc sống đại học của tôi ban đầu có chút bận rộn, về sau mới dần dần dễ dàng hơn.
Hôm nào có ít tiết tôi đều ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, sau đó chậm chạp đi rửa mặt, đến giờ thì đi ăn cùng Bùi Lương Vũ.
May mà thỉnh thoảng còn có thể đi chơi cùng Bùi Lương Vũ và bạn của anh, nếu không cuộc sống đại học của tôi thực sự nhạt như nước lã. Lên đại học rồi tôi mới hiểu, đối với tôi, quãng thời gian có thể kết giao bạn bè đơn thuần nhất trong đời người đã qua rồi. Bạn bè ở đại học mặc dù ăn cùng nhau, sống cùng nhau, đùa giỡn rồi kết bạn với nhau, nhưng cũng chỉ là một nhóm người ở cạnh nhau mà thôi.
Cũng có thể do tôi ít khi giao thiệp với người khác nên mới có cảm giác này. Không có La Duy bên cạnh, tôi nói chuyện cũng không lớn tiếng như trước kia. Nói chuyện với người khác được dăm ba câu, tôi đã không biết phải nói gì nữa.
Bùi Lương Vũ thấy tôi như vậy không ổn, nghĩ cách đưa tôi vào hội học sinh, còn là ở tổ ngoại giao. Tuy bình thường anh ấy vẫn nói anh nhờ vào năng lực mới có quyền lớn ở hội học sinh, thế nhưng tôi vẫn cảm thấy cái này có liên quan đến ngoại hình của anh nhiều hơn. Tôi nói với La Duy điều này, anh ấy cũng thấy đúng.
Bùi Lương Vũ dẫn tôi đi giới thiệu với người khác, cười nói, “Đây là khuê nữ nhà tớ, tính cách rất hướng nội, nhờ mọi người quan tâm nhiều hơn, rèn luyện cô ấy cho tốt.”
Mỹ nữ tổ trưởng tổ ngoại giao lúc đó cười gật đầu rất nhiệt tình, thế nhưng lúc Bùi Lương Vũ đi rồi tôi mới phát hiện, cô ấy cũng không thích tôi. Có lẽ nghĩ tôi là loại tầm thường, không có năng lực, ngoại hình cũng không đẹp, làm lãng phí tài nguyên của tổ.
Tuy nhiên cô ấy cũng không làm khó tôi, khi có cuộc họp vẫn nhớ gọi tôi đi.
Tổ ngoại giao thường đi tìm nhà tài trợ cho trường, thành viên nếu không phải ngoại hình đẹp hơn người thì cũng rất có tài ăn nói. Nữ chiếm đa số trong tổ.
Tôi chẳng