Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.
hất trong đời: sự phản bội trong tình yêu lẫn tình bạn. Anh cũng không biết tại sao lúc ấy mình lại bình tĩnh đến như vậy, bình tĩnh đến mức không nói một câu gì với Hạ Viêm Lương.
- Cô ấy cần một người đàn ông thực sự ở bên cô ấy, chứ không phải là một người đàn ông cả năm không thấy mặt, lại còn lúc nào cũng phải lo lắng anh ta không thể trở về. Đương nhiên, cũng có thể nguyên nhân là do cậu từ bỏ quyền thừa kế tập đoàn Phong Thị, mặc dù phi công thu nhập không thấp, nhưng so với thân phận là nữ chủ nhân tập đoàn Phong Thị tương lai thì… hài!
Trước khi đi, Lê Duệ đã thì thầm vào tai Phong Ấn như vậy. Sau đó anh ta bỏ đi, nhường lại không gian cho hai người họ.
Cả căn phòng rơi vào sự im lặng đầy chết chóc. Trong đầu Phong Ấn chợt nảy lên một ảo tưởng, ảo tưởng Hạ Viêm Lương sẽ khóc, sẽ nói với anh rằng đó chẳng qua chỉ là một phút nông nổi, hồ đồ của cô và cầu xin sự tha thứ ở anh.
Đáng tiếc rằng Hạ Viêm Lương không rơi lấy một giọt nước mắt. Cô ta khoanh tay đứng nhìn anh, ánh mắt có đôi chút áy náy, có đôi chút không thoải mái, càng nhiều hơn là sự yếu đuối, duy nhất chỉ không có tình yêu.
Lúc anh chạm vào người cô ta, cô ta thậm chí còn có ý né tránh, Phong Ấn kéo đầu Hạ Viêm Lương lại gần, giọng nói chậm rãi và trầm lắng: “Sợ à? Sợ tôi đánh cô sao?”
Anh muốn nói anh yêu cô như vậy, sao nỡ đánh cô cho được?
Nhưng Phong Ấn đã nuốt hết những lời này vào trong bụng, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của Hạ Viêm Lương như muốn tìm kiếm thứ gì đó.
Nhưng… không tìm thấy bất cứ thứ gì.
“Anh có thể trách em, nhưng là phụ nữ, em có thứ em cần, mà những thứ này anh không thể mang lại cho em!” Hạ Viêm Lương không hề né tránh cái nhìn của anh, nghẹn ngào nói.
Phong Ấn buông tay ra, bình tĩnh nói: “Em đừng nói rằng hồi đầu em đến với anh chẳng qua chỉ vì cái họ của anh, bởi vì có tập đoàn Phong Thị ở sau lưng?”
Cho dù Hạ Viêm Lương có thừa nhận anh cũng không biết nên làm thế nào để khiến cho bản thân mình tin, những chuyện trong quá khứ ấy sao có thể là giả tạo chứ?
Hạ Viêm Lương bỗng rơi nước mắt, cố gắng không nấc lên: “Xin lỗi, xin lỗi Phong Ấn, nhưng em… thật sự yêu anh ấy rồi, em biết như thế là bất công với anh, nhưng em không kiểm soát được tình cảm của mình!”
Trong mắt của Phong Ấn, nước mắt của Hạ Viêm Lương bỗng trở nên thật nhơ bẩn, nhưng lại chẳng khác gì những mũi dao găm vào tim anh. Cuối cùng cô ta cũng khóc, không phải là để cầu xin anh tha thứ, mà là để nói với anh rằng cô ta đã yêu người đàn ông khác, mà người đàn ông này lại là người anh em thân thiết dám mang cả tính mạng ra để bảo vệ anh. Chẳng ai biết rõ hơn anh cái cảm giác không kiềm chế nổi cảm xúc của mình là như thế nào. Chỉ có điều giờ anh buộc phải kiềm chế.
Về sau Phong Ấn mới biết, Lê Duệ hận anh.
Nếu như không phải đỡ thay anh một đòn, mắt anh ta đã không bị thương, sẽ không vì thế mà phải từ bỏ ngành phi hành mãi mãi. Anh ta biết anh ta không nên hận Phong Ấn, nhưng lại không thể thuyết phục nỗi bản thân. Trên đời này có rất nhiều chuyện đã được an bài từ trước, giống như chuyện tình cảm, con người khó mà kiềm chế được bản thân. Anh ta căm hận sự ưu tú của Phong Ấn, hận anh cái gì cũng có, đàn bà và cả tiền đồ. Vì vậy anh ta nhìn thấu bản chất của Hạ Viêm Lương, quyến rũ cô ta thay lòng.
Sau khi trở mặt với Phong Ấn không bao lâu thì Lê Duệ phát hiện ra Hạ Viêm Lương có thai, là mầm mống anh ta đã gieo lại trong lúc vụng trộm với bạn gái của Phong Ấn hoặc cũng có thể là của Phong Ấn.
Nếu như không bỏ đi mà giữ nó lại, rất có thể là con của người khác.
Anh ta đích thân dẫn Hạ Viêm Lương đến phòng phẫu thuật, nhưng cuối cùng lại là người ngăn Hạ Viêm Lương lên bàn phẫu thuật, Hạ Viêm Lương lặng lẽ rơi nước mắt trong vòng tay anh, ướt đẫm cái áo sơ mi của anh ta. Lê Duệ khẽ vỗ lưng cô, chỉ nói một câu.
- Anh không nỡ, biết đâu lại chính là con của chúng ta.
Mặc dù không lấy cô, nhưng Lê Duệ yêu cô, đây là điều mà Hạ Viêm Lương không hề nghi ngờ bấy nhiêu năm nay. Cho dù là lúc anh ta say rượu hay phê thuốc mất đi lí trí mà hành hạ cô, hay là lúc đuổi cô trở về bên cạnh Phong Ấn, cô đều nghĩ như vậy. Cô nhìn thấy đáy mắt của Lê Duệ, một nỗi căm hận từ sâu thẳm, nỗi hận với Phong Ấn, hận cô. Căm hận vì mất đi ước mơ, đó là những thứ cả đời này anh ta không thể thay đổi được.
Hạ Viêm Lương thật sự không ngờ cô ta và Lê Duệ càng lúc càng lún sâu, sâu đến mức mặc dù biết rõ trong đầu đối phương nghĩ gì vẫn không thể rời xa nhau. Ai sẽ tin rằng có một thứ tình yêu đã âm thầm nảy sinh trong mối quan hệ đầy trớ trêu này?
Sự tồn tại của Lãnh Lãnh có lẽ là món quà quý giá nhất mà ông trời ban cho Lê Duệ. Anh ta rất yêu thương con bé, nhưng tình yêu này vẫn không thể xoa dịu nỗi căm hận trong lòng anh ta. Anh không để cho con bé mang họ của mình mà cho nó mang họ Phong, hơn nữa còn cầm ảnh của Phong Ấn và nói với con bé rằng đây mới là bố của nó. Hạ Viêm Lương không thể ngăn cản tâm lí biến thái của Lê Duệ, cho đến khí con gái cô lớn dần, nhìn vào bức ảnh của Phong Ấn mà gọi ra tiếng “bố