Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.
hình như bố cần kiểm điểm lại mình, không biết làm như vậy có đúng không nữa? Có phải từ nhỏ đến lớn, những gì mày muốn có đều dễ dàng có được, vì vậy nên mày cứ lấn cấn không thể từ bỏ Hạ Viêm Lương phải không? Sự không cam tâm và không chịu từ bỏ đã che mờ mắt mày, khiến mày không biết trân trọng loại con gái “tự dâng mình đến cửa” như Lôi Vận Trình chứ gì? Đối với Hạ Viêm Lương, rốt cuộc là mày hận hay là mày cần có đứa con gái đó để bảo vệ cái sĩ diện của một thằng đàn ông?”
- Con không phải như bố nói đâu!
Bất chấp mọi sự biện minh của Phong Ấn, Phong Hạo chỉ lắc đầu, nhíu mày nhìn anh: “Một chút cũng không ư?”
Đôi con ngươi đen láy nhìn Phong Ấn chăm chú, khiến cho anh không thể thốt ra lời phản bác nào. Hồi lâu sau, Phong Ấn chậm rãi dựa lưng vào thành ghế, đôi mắt đầy u ám.
“H.ôm nay bố đến không phải vì chuyện của con gái Lôi Khải, chỉ không ngờ là mày lại biến chuyện tình cảm thành ra như vậy. Phong Ấn, bố rất thất vọng về mày!” Từng câu Phong Hạo nói đều như những cái tát đau đớn không thương tiếc giáng thẳng vào mặt Phong Ấn, khiến anh không còn sức mà chống đỡ.
“… Con biết!” Phong Ấn nhếch môi tự cười nhạo chính mình: “Con cũng rất thất vọng về bản thân!”
“Nói thật lòng Lôi Vận Trình khiến bố rất ngạc nhiên, bố không ngờ con bé ấy lại kiên trì được đến ngày hôm nay!” Phong Hạo khẽ cụp mắt xuống: ‘”Trước đây nói chuyện về mày, bố ít nhiều cũng cảm thấy tự hào, nhưng giờ bố bắt đầu nghi ngờ không hiểu rốt cuộc con bé để ý mày ở điểm nào? Phong Ấn, bố thấy hai đứa chúng mày… hay là thôi đi!”
Phong Ấn siết chặt hai bàn tay, ngồi bật dậy: “Chẳng mấy khi bố và Lôi Khải có cùng chung ý kiến nhỉ! Nhưng chuyện này là chuyện của con và Trình Trình, hai người không có quyền can thiệp!”
Phong Hạo cười khẩy: “Mày nghĩ nhiều quá rồi, trước đây không quản lí thì sau này bố cũng không quản lí mày đâu!”
Phong Ấn nhíu mày, cứ cảm thấy Phong Hạo đang cố vạch rõ ranh giới đối với mình: “Bố nói vậy là ý gì?”
Phong Hạo khẽ nhếch môi, đẩy cửa bước xuống xe. Người lái xe vẫn đang đứng chờ bên ngoài liền mở cốp sau xe, xách một cái vali to ra, đặt trước mặt Phong Ấn.
Đó là vali của anh, Phong Ấn nhíu mày.
“Đây là đồ đạc của cậu ở nhà, phu nhân đích thân thu dọn, những thứ bà cho rằng không quan trọng đã bỏ đi hết rồi, phu nhân nói từ nay về sau không muốn nhìn mặt cậu nữa, coi như chưa từng sinh ra một đứa con trai như cậu!” Người lái xe nghiêm túc truyền đạt lại lời của mẹ Phong Ấn, nói xong còn tỏ vẻ đồng cảm vỗ vai anh.
Phong Ấn trợn tròn mắt không dám tin vào sự thật đang bày ra trước mắt mình, anh nhìn sang phía Phong Hạo: “Đùa à? Bố mẹ không cần con nữa ư?”
Phong Hạo đủng đỉnh châm một điếu thuốc lên, rít một hơi rồi nhả khói: “Bà ấy biết chuyện mày và Lôi Vận Trình từ phía Lôi Khải, tức đến phát điên lên! Mẹ mày thích Lôi Vận Trình đến thế nào mày cũng biết mà, bố sẽ cố gắng xoa dịu mẹ mày, dù gì cũng là bố con với nhau, chút chuyện này cứ yên tâm đi!”
Cuối cùng thì Phong Ấn không thể kiềm chế được nữa, anh đá vào cái vali, gào lên: “Yên tâm cái gì? Yên tâm rằng mẹ sẽ không cử người truy sát con à? Con nhắc lại lần nữa, đó không phải là con gái của con! Mẹ kiếp, Hạ Viêm Lương cố ý chơi con đây mà! Con đâu có nói rằng con muốn chia tay với Trình Trình! Đâu phải con không cần cô ấy nữa! Nhưng mà bây giờ cô ấy không cần con nữa kìa!”
Phong Hạo lặng lẽ hút thuốc, để mặc cho Phong Ấn nổi điên: “Chẳng có trái tim của người phụ nữ nào sinh ra đã thuộc về mày, Hạ Viêm Lương như thế, Lôi Vận Trình cũng vậy. Cái mày bảo là tình yêu, xin lỗi nhé, ngay cả bố cũng không nhìn rõ nữa!”
Ông cúi đầu nhìn đồng hồ, ném điếu thuốc xuống mặt tuyết: “Bố về đây, công ty còn có việc, nên xử lý thế nào với hai mẹ con nhà đó mày tự lo liệu lấy!”
Xe của Phong Hạo nhanh chóng chìm vào bóng đêm. Phong Ấn ngồi một mình trên tuyết, đầu đau nhức như có hàng trăm cây gậy đập vào, đến hít thở không thôi cũng thấy đau đớn. Anh thẫn thờ lôi cái vali vào nhà, thả mình trên ghế sô pha, đôi mắt vô hồn mở trừng trừng, ánh mắt ngây dại dán vào bức ảnh chụp chung của anh và Lôi Vận Trình đang đặt trên bàn.
Anh vốn nghĩ sẽ bị Lôi Khải hoặc Phong Hạo đánh cho tơi tả, nào ngờ cả hai người đàn ông hung hãn ấy đều không động đến một sợi lông của anh, cảm thấy còn khó chịu hơn cả bị đánh.
Lôi Khải tìm thấy Lôi Vận Trình ngồi bên bờ sông trong cái lạnh tê tái, cô ngồi ngây ra trên phiến đá, mắt đờ đẫn nhìn mặt hồ. Không biết cô có khóc không, chỉ ngồi bất động tựa như một pho tượng. Ở bên cạnh đó, cũng có một người đang chăm chú nhìn cô.
Lôi Khải khẽ gật đầu: “Phiền cậu để bố con tôi nói chuyện riêng một chút!”
Lục Tự biết điều nhường lại không gian cho hai người, Lôi Khải sải bước đến trước mặt Lôi Vận Trình, Lôi Vận Trình không dám ngẩng đầu lên. Cô nhìn đôi giày đen hiện ra trước mặt, trong đầu trống rỗng. Cô không biết tại sao Lôi Khải đột nhiên đến đây, rõ ràng cô đã giấu rất kĩ lúc nói chuyện qua điện thoại rồi mà.
Hai