Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342258

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.

có cảm giác gì đó. Xét về sự kiên trì thì anh không bằng em rồi!
Lôi Vận Trình nép sát vào lòng anh, vòng tay ôm eo anh. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại kiên trì được đến thế, lúc mới đầu cô biết Phương Mặc Dương đang cố ý “chỉnh” cô, về sau mới biết anh ta xem trọng cô, mà cô thì càng lúc càng yêu nghề phi công, cảm thấy mỗi lần lái máy bay bay lên bầu trời là một lần thử thách với cô. Nếu như nói tình yêu và gia đình là sự nghiệp chung thân của người phụ nữ, vậy thì phi công cũng là một sự nghiệp khác khiến cô không thể từ bỏ.
Nhưng cô không ngờ trong bốn năm học không chỉ có mình Lục Tự đến thăm cô, Phong Ấn cũng đến thăm cô, thậm chí còn đến nhiều hơn cả Lục Tự. Anh và Phương Mặc Dương đã thỏa thuận ngầm, không để cho cô biết. Phong Ấn nhìn thấy cô tập luyện rất gian khổ, nhìn thấy cô học hành rất nghiêm túc, nhìn thấy cô âm thầm rơi lệ vì quá nhớ anh những lúc không có ai bên cạnh, còn cả thái độ kiên quyết của cô đối với Lục Tự nữa.
Thái độ hà khắc của Phương Mặc Dương đối với cô chẳng kém gì đối với anh năm đó, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng. Mỗi sự kiên trì và bước đi kiên định của cô đều khiến cho anh cảm động. Lục Tự đối xử với cô thật lòng thế nào anh đều biết hết, anh chưa bao giờ thấy Lục Tự yêu một cô gái nào đến như thế, cho dù lúc ấy cô có thay lòng đổi dạ, Phong Ấn cũng coi đó là chuyện dễ hiểu.
Anh còn nhớ có một lần anh xin nghỉ đến chỗ cô, Phương Mặc Dương lại trình bày về cuộc sống và tình hình học tập của cô cho anh nghe như thường lệ, đột nhiên nghe thấy một tiếng “báo cáo” lảnh lót vang lên, Phong Ấn vội vàng dập tắt thuốc lẻn vào phòng trong. Khoảng cách không đủ để ngăn anh nghe thấy cuộc nói chuyện của Phương Mặc Dương và Lôi Vận Trình. Cô nhìn vào cái gạt tàn và bật lửa trên bàn, đứng ngây ra hồi lâu.
- Đội trưởng, anh có khách à?
Phương Mặc Dương cầm cái bật lửa của Phong Ấn lên xoay xoay trong tay: “Thì sao?”
- Không sao ạ, em chỉ cảm thấy cái bật lửa này rất quen, Phong Ấn cũng có một cái giống hệt như vậy!
Phong Ấn đứng bên trong chợt thót tim, áp sát vào cánh cửa, bàn tay nắm chặt tay nắm cửa, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác muốn xông ra ngoài.
Lôi Vận Trình đặt cái hộp trên tay ra trước mặt Phương Mặc Dương: “Phiền đội trưởng trả cái này lại cho Lục Tự giúp em, em không thể nhận!”
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Phong Ấn mới bước ra ngoài, liếc nhìn cái hộp được bọc rất cẩn thận. Phương Mặc Dương đã mở cái hộp ra, nhướn mày nhìn sang anh: “Cậu nói xem cô ấy có hiểu được những thứ này có ý nghĩa thế nào với Lục Tự không?”






Phong Ấn mím chặt môi, anh không thể nói lên lời.
Hôm đó là ngày sinh nhật của Lôi Vận Trình, một người đàn ông đem tặng cho cô chiếc huân chương chiến công đầy vinh quang của minh, trong khi đó, trong mắt cô ngoài anh ra, không còn gì khác.
Buổi tối, Phương Mặc Dương gọi Lôi Vận Trình lên văn phòng, đưa cho cô một miếng bánh gato.
Lôi Vận Trình ngạc nhiên nhìn anh, Phương Mặc Dương nhún vai nói: “Tôi xem qua lí lịch của em, được biết hôm nay là sinh nhật em!”
Trí nhớ của Phương Mặc Dương cực kì tốt, anh ghi nhớ lí lịch của từng người, sao chỉ có mình cô có sự đãi ngộ đặc biệt này? Tại sao?
- Không sao, anh chỉ nằm mơ thôi! – Phong Ấn nghiêng người ôm lấy cô, hôn phớt lên trán cô và bảo: “Ngủ đi em!”
- Dạ…
Lôi Vận Trình ngáp một cái rồi nép chặt vào lòng anh, đôi tay nhỏ vòng qua ôm lấy eo anh rồi chìm vào giấc ngủ.
Tiếng thở nhè nhẹ, đều đều của cô khiến cho trái tim anh bình lặng, cái cô nhóc này ngủ ngon gớm, hơi thở dịu dàng phả vào cổ anh, một cảm giác thật tuyệt diệu! Anh đột nhiên nhớ ra rất nhiều năm về trước, Lôi Dật Thành lúc ấy vẫn còn là một cậu nhóc chạy đến nhà anh, lôi anh đến nhà họ Lôi để xem em gái vừa mới ra đời của mình. Đó là lần đầu tiên Phong Ấn nhìn thấy Lôi Vận Trình.

Bé xíu, mềm mại, toàn thân hồng hào, cái đầu thò ra khỏi cái lớp chăn bông, cái miệng chu lên như thổi sáo. Phong Ấn nhìn em bé hồi lâu rồi không nhịn được cười: “Giống hệt như cái bánh bao! Mẫm thế!”
- Cái gì mà bánh bao, là quả cam! – Thường Tiểu Thuyền nói, mắt nhìn con gái bé bỏng đầy âu yếm. Lôi Vận Trình bé bỏng vươn vai rồi xì hơi mấy tiếng rõ to.
- Cháu nói không sai mà, sao dì lại sinh ra một cái bánh bao thế này chứ? – Phong Ấn thích thú lăn quanh giường, không may đè vào bàn tay của “Bánh Bao nhỏ”.
Lôi Khái xót con suýt chút nữa thì đánh cho Phong Ấn một trận, kì lạ là “Bánh Bao nhỏ” bị đánh thức mà chẳng hề quấy khóc, còn chìa bàn tay múp míp về phía Phong Ấn, miệng ậm ọe, đôi mắt mở to.
- Dì Thương ơi, cho cháu bế Bánh Bao nhỏ một cái đi!
- Đừng mơ! – Lôi Khải nào có chịu để con trai của kẻ thù có cơ hội làm hại con gái mình.
Phong Ấn nằm bò ra bên cạnh, để mặc cho bàn tay bé nhỏ của Bánh Bao cào lên mặt anh, Phong Ấn mỉm cười: “Bánh Bao nhỏ, anh là Phong Ấn!”
Ngón tay đeo nhẫn chợt thấy âm ấm, Bánh Bao nhỏ chẳng biết từ lúc nào đã nắm chặt lấy ngón tay của anh.
Ngón đeo nhẫn…
Anh còn nhớ rất r