Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1618 lượt.

giật mình kinh ngạc nhất là, không ngờ khi cô nói ra quyết định này cho Cố Thành Ca nghe, anh lại không hề nhăn mặt nhíu mày một chút nào, đồng ý với cô ngay.
Thỉnh thoảng Triệu Tử Mặc vẫn đến ngủ qua đêm ở đó, nhưng bất luận là hai người hôn nhau kịch liệt đến thế nào, lưu luyến nhau mạnh mẽ đến ra sao, cũng chưa bao giờ tiến đến bước cuối cùng ấy. Vì Cố Thành Ca yêu cô, nên anh luôn tôn trọng cô, ấy cũng là lẽ dễ hiểu.
Cô biết, anh nhịn thật sự rất vất vả, thậm chí đã từng có lúc, cô không chịu nổi nữa, nói với anh rằng cứ gạt những lời mẹ dặn sang một bên đi, nhưng anh lại chỉ cười đáp: “A Mặc ngốc, anh chờ được mà.”
Lần đó khi cô đến sở vụ luật chờ anh tan tầm, vào đến nơi lại không thấy bóng ai, lúc đến trước cửa dẫn ra ban công, tình cờ cô nghe được lời trêu chọc của Hà Tất Tranh: “… Lão Cố ơi lão Cố, sao cậu kém cỏi quá vậy, đã đính hôn rồi mà vẫn không biến mỹ nữ Mặc Mặc thành người của cậu là sao?”
Cố Thành Ca vẫn một mực bình tĩnh thản nhiên: “Cô ấy là người phụ nữ của tôi. Điều đó không hẳn cứ phải chiếm lấy được thân thể của cô ấy. Một khi cô ấy ở bên cạnh tôi, thì cô ấy đã là người của tôi rồi.”
“Ha ha…” Hà Tất Tranh cười một điệu nghe cực kỳ đê tiện: “Mỹ nhân ôm trong ngực thế kia, chẳng lẽ cậu không muốn sao…”
Bầy không khí nhất thời rơi vào tĩnh lặng.
Lát sau, từ nơi đó, truyền đến giọng nói ấm áp động lòng người của Cố Thành Ca: “Dù sao đi nữa, cô ấy nhất định sẽ trở thành vợ tôi, tôi không vội.” Dừng một lát, anh bổ sung thêm: “Sau này vẫn còn nhiều thời gian.”

Cố Thành Ca đích thân đưa cô đến dự lễ tốt nghiệp, lúc hai người vừa tới trường, buổi lễ vẫn chưa bắt đầu, tình cờ lại chạm mặt hiệu trưởng, vậy là anh được ngài hiệu trưởng niềm nở mời đi, còn cô đành quay về ký túc xá một mình.
Lúc này, trong phòng ký túc chỉ còn mỗi Khương Khương.
Ngày ấy, khi Triệu Tử Mặc biết rằng Khương Khương và Tề Lỗi cuối cùng vẫn quyết định chia tay, chỉ nghe cô nàng cười bảo, hai người chưa bao giờ đến với nhau, làm sao nói là chia tay cho được.
Triệu Tử Mặc vẫn còn nhớ rõ, ngày hai người họ quyết định xa nhau là một ngày ngập nắng của tiết trời tháng ba, khi mà hoa đào vẫn còn đang nở rộ, họ đứng đó, cạnh gốc cây anh đào duy nhất giữa sân trường.
Cảnh tượng cuối cùng Triệu Tử Mặc nhìn thấy, là lúc Khương Khương khẽ mỉm cười, rồi quay người đi, nhẹ nhàng nói: “Tạm biệt.”
Kể từ khi ấy, Khương Khương chưa bao giờ tỏ ra đau khổ buồn bã, cô chỉ nói: “Trước nay ta vẫn biết, đời này ta không thể ở bên cạnh anh ấy, từ lúc tìm thấy anh ấy, ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi.”
Có lẽ là vì đã nghĩ ngợi rất lâu, và dường như đã thông suốt cả rồi, lúc cô nói ra những lời ấy, giọng điệu và thần sắc cô, lại thản nhiên an lành đến lạ.
“Khương Khương, mi đã tìm được chỗ thuê nhà chưa?” Triệu Tử Mặc vừa dọn nốt mấy thứ đồ vừa lên tiếng hỏi. Khương Khương đến thử việc cho một tạp chí cũng khá lâu, nay đã được bổ nhiệm làm thành viên chính thức, nhưng vì kinh tế eo hẹp, nên đó giờ cô nàng vẫn ở tạm phòng ký túc xá trong trường.
Khương Khương gật đầu: “Tìm được rồi, thuê chung với một người nữa, ngay cạnh trụ sở tạp chí luôn.”
Cô nàng vừa dứt lời, đã thấy Thi Tiểu Phì bước vào hét toáng lên: “A Mặc A Mặc, anh họ đại minh tinh của ta cũng đến đó!”
Triệu Tử Mặc và Khương Khương đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều ngậm tăm.
Vị anh họ đại minh tinh của Thi Tiểu Phì, không ai khác chính là Tiêu Sở Diễn.
Từ khi Thi Tiểu Phì vừa sinh ra, cô đã ở với ba, hai ba con bao bọc lẫn nhau mà sống qua ngày, mãi cho đến năm cô lên mười một tuổi, ba cô mới dẫn cô đến thăm mẹ, người đang được chăm sóc điều trị trong bệnh viện tâm thần.
Năm đó khi mọi tội ác của Vương Cức Chính bị phanh phui, Tiêu Nhược ra làm chứng trước tòa, lúc bấy giờ Thi Tiểu Phì mới hay, mẹ cô là Tiêu gia Tam tiểu thư, là chị em cùng cha khác mẹ với mẹ của Tiêu Sở Diễn.
Về phần Tiêu Sở Diễn, từ sau khi Cố Thành Tây bỏ đi, cha bị xử bắn và hợp đồng với đài truyền hình trung tâm cũng đến kỳ hạn kết thúc, hắn quyết tâm tiến vào làng giải trí, không lâu sau, tiếng tăm đã nổi như cồn.
Ngày hôm đó khi Triệu Tử Mặc tìm thấy Tiêu Sở Diễn dưới tàng cây bốn mùa sum suê lá, chỉ thấy hắn yên lặng đứng đó, khoác một chiếc áo phông màu đen và quần bò đơn giản, hắn đeo một chiếc kính, trông dáng vẻ dường như bận rộn vô cùng.
Khi Vương Cức Chính bị kết án trước tòa, người ta đã đồn đại rằng, đó là kết cục mà thị trưởng Triệu Thanh Vân đã trù tính suốt mấy năm nay. Ban đầu Triệu Tử Mặc còn thấy lo lắng, sợ rằng tình cảm suốt mười mấy năm qua giữa hai người cũng sẽ theo đó mà tan thành mây khói. Nhưng mà, tuy Tiêu Sở Diễn không bao giờ còn đến nhà cô nữa, thái độ của hắn đối với cô vẫn như thế, trước sau như một không hề thay đổi.
Tiêu Sở Diễn nói: “A Mặc, em không hề làm sai điều gì, anh không có tư cách giận chó đánh mèo, trút giận lên đầu em.”
Khi Tiêu Sở Diễn nói những lời này, khuôn mặt hắn đầy vẻ buồn bã, Triệu Tử Mặc biết, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng về sự tuyệt tình của Cố Thành Tây, cha hắn mới là n


Insane