Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

ng cũng bắt đầu từ lúc đó, cô không còn gọi hắn là “Sở ca ca” nữa, lại chuyển sang kêu “Tiêu Sở Diễn”, không hề lễ phép chút nào.
Thật lâu thật lâu sau này, Triệu Tử Mặc mới bất giác giật mình, cái thứ tình cảm quẩn quanh trong trái tim cô từ bấy đến giờ, cuối cùng lại giống như một cành hoa không hẹn mà tự mình khô héo.
Cho đến tận bây giờ, Cố Thành Tây như cũ vẫn chỉ phản ứng như một đứa con nít chưa đến tuổi dậy thì, không bao giờ dám thừa nhận rằng mình “yêu sớm”, mỗi lần bị người ta nhòm ngó thì y rằng lại như con rùa rụt cổ, thân là bạn tốt như Triệu Tử Mặc tất nhiên sẽ bị đẩy ra làm người chết thay, Tiêu Sở Diễn cũng chính vì thế mà không thể tránh khỏi tai kiếp.
Vốn Triệu Tử Mặc cô cứ tưởng rằng, chỉ cần đồng tâm hiệp lực, luôn sát cánh bên nhau, thì mặc kệ cho người ta đồn đại gì cô như cũ vẫn sẽ vui vẻ, nhưng cô biết, từ nay về sau, cô không bao giờ còn cơ hội nữa…
Cố Thành Tây dưới sự kích thích của Tiêu Sở Diễn, cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào vấn đề.
Nhưng cũng thật may mắn, mối tình đầu của cô không ai được biết, người thiếu niên mặc áo trắng có tên Tiêu Sở Diễn ấy, từng là đoá hoa nở rộ trong trái tim cô…
Đoá hoa ấy tự mình bung nở, tự mình tàn úa, rồi cũng tự mình chôn sâu…






Trông cô giống như đang thất tình đến thế sao?
Những ngày hôm sau, mặt trời vẫn luôn chiếu sáng ấm áp như thế, những đoá hoa phù dung nở đầy trên sân trường, làm thành một khung cảnh tuyệt đẹp, vừa thơ mộng lại vừa bình yên, khiến cho những người đi qua cũng phải dừng chân lại mà ngắm nhìn.
Một nữ sinh mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc váy dài, khuôn mặt xinh đẹp thanh lệ, đang sánh vai bước đi cùng một nam sinh anh tuấn đẹp trai, khí thế bức người. Trên khuôn mặt nữ sinh này để lộ một nụ cười rạng rỡ, còn nam sinh kia lại thỉnh thoảng đưa tay lên xoa xoa đầu cô, ánh mắt cưng chiều mà sủng nịch lạ thường.
Thi Tiểu Phì đứng xa xa đã thấy một màn kia, lập tức kinh ngạc bật dậy trợn tròn mắt: “A Mặc, Khương Khương! Đó không phải là Tây Tây cùng Tiêu Sở Diễn sao! Bọn họ tại sao lại thân mật như thế a?”
Khương Khương cũng cực kỳ kinh ngạc, nhưng phản ứng lại không mãnh liệt như Thi Tiểu Phì, phải nói rằng, sự kiện hôm trước ở phòng ăn cũng khiến cô cảm thấy có chút bất ngờ rồi, nhưng mà bây giờ lại tận mắt chứng kiến phỏng đoán của mình thành sự thật, tránh sao khỏi cảm thấy sững sờ!
Vào buổi sáng ngày đầu tiên áp dụng hình phạt, Triệu Tử Mặc lê lết thân xác từ chỗ phòng ăn trở lại ký túc xá, vừa vặn lại chạm mặt Kỷ đại tài tử không gặp đã lâu.
Cô còn nhớ mang máng hôm trước hắn có nói sẽ “hạ quyết tâm kéo dài tình trạng” (~~> chi tiết mời xem lại chương 5 ), nhưng cho đến tận bây giờ vẫn không có bất cứ động tĩnh nào, hơn nữa hắn tựa hồ như hoàn toàn biến mất, cho nên Triệu Tử Mặc vốn cứ nghĩ hai người sẽ không có bất kỳ quan hệ nào với nhau nữa, cho dù gặp lại thì cũng chỉ nhiều nhất là chào hỏi đôi câu rồi đi, không ngờ bây giờ hắn lại đứng trước mặt cô, khuôn mặt đăm đăm lo lắng, muốn nói lại thôi.
Triệu Tử Mặc mắt nhắm mắt mở muốn ngáp vài cái cho đỡ cơn buồn ngủ, khó hiểu nhìn tên nam sinh đang đứng chặn đằng trước, lúc này trời đã vào thu, từng cơn gió thổi đến mang theo hơi thở lạnh lẽo, khiến Triệu Tử Mặc không nhịn được khẽ rụt cổ lại.
“Triệu Tử Mặc, em…em…đi cẩn thận ngã…” Giọng nói của Kỷ An Thần mang theo ngữ điệu cực kỳ cẩn trọng.
Khoảng thời gian trước do Kỷ An Thần hắn một mực đòi Cố Thành Ca cho đến thực tập ở sở vụ sở của Tề Hà Tranh, hắn lần đầu tiên trong đời nhận được một vụ án giết người thì bận đến nỗi chổng cả bốn chân lên trời, chẳng những thời gian đổi bản gái không có, cũng quên luôn cả việc “hạ quyết tâm kéo dài tình trạng” với Triệu Tử Mặc.
Sau này hắn cũng muốn “nối lại chuyện xưa”, không ngờ lại nghe người ta đồn đại rằng Triệu Tử Mặc chính là bạn gái trong truyền thuyết của Tiêu Sở Diễn, cho nên không dám chọc vào. Hơn nữa Triệu Tử Mặc cho dù khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng chưa đủ để khiến hắn buông tha cho một đám rừng rậm nữ sinh, lần này sau khi kết thúc vụ án quay trở về trường, lại vô cùng trùng hợp nghe tin Triệu Tử Mặc bị Tiêu Sở Diễn đá, vừa vặn lại gặp phải ở đây…
Sáng sớm hôm nay, quả thực cô cũng có điểm xốc xếch.
Quầng thâm trên hai mắt chỉ cần nhìn qua cũng thấy rất rõ ràng, khuôn mặt mệt mỏi, mái tóc dài xoã tung, bị những đợt gió thu thổi tới làm che mất nửa khuôn mặt, dưới chân còn đi một đôi dép lông xù hình con mèo…
Được rồi, đặt vào thân phận của một đại mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, tình trạng bây giờ của Triệu Tử Mặc, cứ cho là xốc xếch một cách đầy nghệ thuật đi!
Nhưng mà, đôi dép hình con mèo của cô hình như đi trái thì phải, chiếc áo khoác lông đang mặc trên người, cũng là mặc ngược, không phải trước lộn sau, mà là trong lộn ngoài…
Kỷ An Thần cảm thấy cực kỳ hoài nghi, liệu đây có phải là biểu hiện của căn bệnh thất tình trong truyền thuyết không a! Cộng thêm túi bánh bao cùng xíu mại to đùng đang vung vẩy trong tay, điệ