Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.
thừa nữa sao?
Nhìn thấy vẻ mặt quái dị của nhân viên cửa hàng cùng vẻ im lặng bất thường của vị cực phẩm đứng bên cạnh, Triệu Tử Mặc rốt cục cũng ngộ ra…
Không tới giây sau, Triệu Tử Mặc đã tức tốc nắm lấy tay Cố Thành Ca xông ra phía ngoài cửa hàng.
Quá, quá mất mặt rồi!
“Sao anh lại có một cô bạn gái ngốc nghếch thế này chứ?” Sau khi lên xe, Cố Thành Ca không nhịn nổi cảm khái.
Triệu Tử Mặc thở hồng hộc, quay sang lườm anh một cái, giây lát sau, đột nhiên lại thấy buồn cười.
Thật khờ mà.
Có điều, cũng chính nhờ cái chuyện ngốc nghếch này của cô, khiến cho chút ngượng ngùng còn sót lại trong tâm trí Triệu Tử Mặc, cuối cùng cũng đã tan thành mây khói.
“Tiểu nhân đắc chí.”
Đến khi đặt chân được đến viện dưỡng lão rồi, bất chợt Triệu Tử Mặc lại cảm thấy có chút thấp thỏm không yên.
Vốn dĩ trước kia, cô vì nhà trường bắt ép nên mới đến viện dưỡng lão này, rồi quen biết với Phó nãi nãi, mỗi khi đến đây đều rất tự nhiên nói nhăng nói cuội thế nào cũng được. Nhưng còn bây giờ, thân phận cô đã khác rồi, khiến cho tâm trạng cũng chuyển biến ít nhiều.
Mặc dù trước giờ cô vẫn luôn không hiểu, vì sao cực phẩm có cha đàng hoàng, vậy mà chỉ sống với mỗi mình bà ngoài, nhưng riêng chuyện này thì cô có thể khẳng định chắc chắn, rằng cực phẩm rất coi trọng Phó nãi nãi, cho nên…
Lần này, nghĩ sao cũng thấy giống như là cô đang đi “ra mắt cha mẹ” nhà người ta ấy.
Triệu Tử Mặc: “…”
Được rồi, cô thừa nhận, Phó nãi nãi đúng là chẳng từ tốn tí nào.
Sau đó… một giọng nói vút lên cao.
“Khá khen cho A Mặc nhà mi, chuyện tình kinh thiên động địa chao đảo chúng sinh như vậy mà mi dám cả gan lừa gạt ta!”
Triệu Tử Mặc ngoảnh sang, đối mặt với bạn Cố Thành Tây đang nhướn mày giương nanh mua vuốt đứng kia.
Đúng là hết chỗ nói.
Lần đó cô chủ động tỏ tình, sau này đã thấy hối hận muốn chết rồi, suốt mấy ngày liền cả người cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như ở trên mây, cô làm gì còn tinh thần tâm trạng mà đi kể lể này nọ cho người ta nghe về chuyện cô nhặt được cực phẩm làm bạn trai cơ chứ!
May mà Cố Thành Tây vẫn chưa đến mức như bọn người vô lương khác, chỉ chọc cô một câu đó thôi, rồi liền im bặt không tiếp tục lên tiếng nói gì nữa.
Sau đó, đến khi ngồi vào bàn ăn lúc tối muộn, tâm trạng Triệu Tử Mặc cũng dần hồi phục trở lại, vứt bỏ hết mọi căng thẳng, lấy lại bản sắc nói nhiều vốn có của mình, mở đầu bằng chuyện “Có một lần cháu đi mua quần áo”, lôi hết tất tật chi tiết đòi tiền thừa của 299.99 tệ ra mà kể, khiến cho Phó nãi nãi ngày thường vốn ít cười ít nói, bây giờ cũng phải bật cười. Chỉ có Cố Thành Ca ngồi một bên là vẫn một mực an tĩnh như thường, chỉ thỉnh thoảng quay sang gắp thức ăn cho kẻ nào đó mải mê nói mà quên hết sự đời. Còn Cố Thành Tây thì…
Thái độ của con nhỏ này hôm nay hết sức khác thường, suốt cả bữa cơm chả thèm lên tiếng nói câu nào, chẳng nói chẳng rằng cứ thế lặng lẽ ăn.
Dùng cơm xong, Cố Thành Tây liền chủ động dọn dẹp bát đĩa, Triệu Tử Mặc để ý thấy thái độ yên lặng đến kỳ lạ của cô nàng trong suốt bữa ăn, bình thường nó hay chọc mình lắm cơ mà, thế là cô liền lẽo đẽo theo Cố Thành Tây đi vào bếp.
Tiếng va chạm từ những chiếc bát kêu lên leng keng một hồi, cuối cùng Cố Thành Tây không thể nhịn được nữa, đành thở dài cảm khái: “Haiz…”
Triệu Tử Mặc: “Sao vậy Tây Tây?”
Cố Thành Tây u oán liếc cô một cái, bắt đầu quở trách: “Haiz, A Mặc ngày hôm nay đã khác xa A Mặc của ngày xưa rồi, bây giờ mi đã là người của ông anh kia, ta không còn cơ hội trêu chọc giễu cợt mi nữa rồi, thiếu mất mấy cái thú vui đó, cuộc sống của ta rồi đây sẽ tẻ nhạt lắm cho mà xem!”
Triệu Tử Mặc yên lặng kéo dài hắc tuyến: cô đường đường là mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành, vậy mà không ngờ, lại bị biến thành đứa dở hơi đi cung cấp niềm vui thú cho quần chúng nhân dân!
Triệu Tử Mặc: “Mi muốn bắt nạt muốn trêu chọc ta thì cứ làm đi, đằng nào ta cũng có ngăn được mi đâu.”
Ánh mắt Cố Thành Tây giờ đây lại càng thêm u oán: “Cho dù mi có không cản, ta cũng không dám.”
Triệu Tử Mặc: “???”
Cố Thành Tây: “Mi không thấy anh trai ta thương yêu chiều chuộng mi đến mức nào sao?”
Triệu Tử Mặc: “??????”
Cố Thành Tây: “Lúc mi vừa bước vào, ta mở miệng chọc mi một câu, anh ấy liền uy hiếp ta!”
Triệu Tử Mặc: “?????????”
Cô đâu có thấy gì đâu! Tuyệt đối không thấy cực phẩm có bất cứ hành động uy hiếp nào mà!
Triệu Tử Mặc: “Ta chỉ để ý thấy anh ấy bình tĩnh liếc nhìn mi một cái…”
Cố Thành Tây dậm chân: “Thì đó đó, cái ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng khiến cho người ta không thể nhìn ra bất cứ tâm trạng gì kia, chẳng lẽ mi không biết rằng ánh mắt đó làm người ta cảm thấy rất áp bức rất ngộp thở sao?”
Triệu Tử Mặc: “…”
Hình như là thế.
Bất giác cô lại cảm thấy cực kỳ vui vẻ: thì ra suốt cả bữa cơm, Tây Tây không hề mở miệng nói câu nào, đều là do con nhỏ này vừa bị cực phẩm “bĩnh tĩnh nhìn” cả á!
Há há há, cực phẩm thật cường đại!
Triệu Tử Mặc bắt đầu tiểu nhân đắc ch