Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.
ấn đề cô vốn dĩ muốn hỏi anh, đã bị quẳng đi tận đâu đâu rồi.
Có điều, tạm thời quên không có nghĩa là mãi mãi quên, ngày nào đó cô nhất định sẽ lôi ra nhai lại. Tính cách Triệu Tử Mặc từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ vẫn vậy, nếu có vấn đề nào đó muốn hỏi người ta mà chưa nhận được câu trả lời, nhất định cô sẽ nhấp nha nhấp nhổm đứng ngồi không yên, đến khi giải quyết được đầu đuôi ngọn nguồn rồi mới chịu thôi.
Mà cũng đúng như lời Cố Thành Tây, với bản tính của Triệu Tử Mặc thì khó có thể nhịn được chuyện gì lâu, chịu đến tối thứ sáu đã là cực hạn, cô lập tức chạy đến hỏi người ta để làm rõ mọi thắc mắc bấy lâu.
Vì không thích quanh co lòng vòng, nên cô muốn hỏi thẳng anh luôn, có điều da mặt chưa kịp tu luyện cho dày thêm, cho nên chỉ dám hỏi qua tin nhắn.
Thời điểm có tin nhắn đến, Cố Thành Ca cũng vừa lúc kết thúc một ngày công việc, vốn anh còn đang nghĩ có nên thông báo trước cho cô là tan làm anh sẽ đến trường hay không, bởi vì người nào đó ấy mà, sau nụ hôn thứ hai thì lại tiếp tục chơi trò làm rùa rụt đầu, lấy cớ nào là “việc học quan trọng nhất”, rồi thì “em sợ muộn giờ điểm danh”,.. nói chung là đủ các loại lý do từ chối thoái thác gặp anh.
Nhưng nói gì thì nói, tuần này anh cũng khá là bận, đến tận hôm nay mới có thời gian rảnh, suy nghĩ đầu tiên là muốn đến gặp cô.
Vừa đọc xong tin nhắn nhận được từ một người nào đó, Cố Thành Ca lập tức lấy chìa khóa rồi leo lên xe.
Hà Tất Tranh bắt đầu chơi chiến dịch thăm dò: “Hây, lão Cố, sao sớm vậy đã đi rồi, không muốn ăn cơm cùng Chiến Hằng à?”
Chiến Hằng là một trong bốn đại luật sư của thành phố Anh Phong, không giống với ba người Tề Hà Thành anh, vị này là bậc tiền bối lão luyện trong nghề, mà cũng vì hồi năm hai Cố Thành Ca từng thực tập ở sở vụ luật của Chiến Hằng, cho nên bây giờ tuy hai bên đều là người trong nghề, thực chất vẫn có chút giao tình, lần này sở vụ anh mời khách, là vì dạo này có một vụ án khó giải quyết, muốn mời Chiến Hằng giúp đỡ một tay.
Cố Thành Ca không thèm quay đầu lại mà đáp luôn: “Ờ, chờ Tề Lỗi về rồi hai người đi với nhau đi, tôi có chút việc.”
“Này này, việc gì là việc gì! Quan trọng hơn bữa cơm tối nay sao hả?”
“Quan trọng. Mấy ngày liền chưa được ăn.”
Hà Tất Tranh: “…”
Hắn không nghe lầm chứ, thời gian khác hắn không cần biết, nhưng mấy ngày nay, hắn vẫn thấy cái tên đó ăn uống bình thường mà…
…
Cố Thành Ca sau khi lên xe, mới chậm rãi viết tin nhắn trả lời.
Triệu Tử Mặc nhìn mấy chữ vừa được gửi đến, lập tức trợn tròn mắt:
Này này này, vì sao lại nói ‘Không biết’ hả?
Triệu Tử Mặc yên lặng để cho hắc tuyến rơi, mãnh liệt cảm thấy cực phẩm đang nói dối cô, bản thân mình rung động lúc nào cũng không biết, làm gì có cái đạo lí ấy!
Đổi cách khác vậy, hỏi theo kiểu Có/Không thông thường chắc là dễ hơn.
“Vậy có phải anh vừa gặp em đã yêu rồi không? Há há.”
Một lúc lâu sau, Cố Thành Ca mới nhắn tin trả lời: “Không phải.”
Triệu Tử Mặc bất giác cảm thấy có chút khó chịu, tay nhanh hơn não ấn chữ hỏi lại anh: “Tại sao?”
Mãi mà chưa có tin nhắn đến, Triệu Tử Mặc một phút một giây cũng không dám rời màn hình điện thoại.
Chừng mười phút đồng hồ sau, Cố Thành Ca viết trả lời mấy chữ thế này: “Anh đối với □ không có hứng thú.”
Triệu Tử Mặc tiếp tục hắc tuyến vạn trượng.
Lần đầu tiên hai người gặp nhau là vào đêm giáng sinh mấy năm trước, khi đó cô vẫn còn đang ở tuổi vị thành niên, cho nên anh mới gọi cô là “□”?
Có điều, câu trả lời này của anh khiến cô cảm thấy rất vui vẻ, hăng hái bừng bừng hỏi tiếp: “Vậy có phải vừa gặp lại em anh đã đổ ngay không?”
Lại một lúc sau, cô mới nhận được câu trả lời.
Cố Thành Ca lờ câu hỏi của cô đi, nói sang chuyện khác: “A Mặc, anh đói.”
Triệu Tử Mặc liếc nhìn đồng hồ.
Bốn giờ chiều, giờ này mà anh bảo đói sao?
“Lúc trưa anh chưa ăn cơm sao?”
“Ừ, chưa ăn.”
“Vậy anh ăn trước đi, lát em còn có tiết, đến hơn sáu giờ mới xong.”
Cố Thành Ca yên lặng một chút, rồi dừng xe.
“Ừ, anh ăn trước. Anh đang ở cổng Tây, em ra đây chút đi.”
“Hả? Làm gì?” Triệu Tử Mặc nhất thời không thể nào phản ứng kịp.
Giọng điệu Cố Thành Ca vẫn nhẹ nhàng bình thản: “Ăn. Rồi mặt đối mặt trả lời câu hỏi vừa nãy của em luôn.”
Triệu Tử Mặc hừ hừ mũi, cô biết ngay mà, lúc nãy anh bảo ‘Không biết’ trăm phần là nói dối cô.
Thế là, người nào đó liền leo lên xe đạp, cật lực phi thẳng đến cổng Tây.
Vừa nhìn thấy xe anh đang dừng bên cạnh một cây phong nhú lá phía ngoài cổng trường, Triệu Tử Mặc liền đi tới mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, hai mắt lóe sáng nhìn về phía người đang ngồi bên cạnh: “Được rồi, bây giờ thì anh có thể mặt đối mặt trả lời… Ưm…”
Lời còn chưa dứt, cô đã bị người nào đó kéo mạnh vào lòng, hung hăng hôn lên môi.
Anh ngậm chặt lấy môi cô, mãnh liệt chà xát, dùng hành động để bộc lộ nỗi nhớ nhung bao ngày qua của mình, lại còn nhân lúc cô lơ là cảnh giác mà tách hai hàm răng của cô ra, ra sức càn quét công thành chiếm đất.
Vẫn chưa đủ, vĩnh viễn không thể đủ!
Cánh tay dài vươn ra giữ chặt lấy đôi