Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.

, Chuyện Xấu
Cuối mùa thu là lúc thành B xinh đẹp nhất. Bầu trời xanh thẳm, khiến cho lòng người cực kỳ thoải mái. Hôm thứ hai khi Giang Thiệu đi làm, mỗi người đều có thể cảm nhận được biến hóa của anh.
"Giang đội, anh có chuyện gì vui kể ra mọi người cùng đi nhậu."
Buổi trưa ở phòng ăn mấy cảnh viên ngồi vây quanh một cái bàn cùng nhau dùng cơm, có người nhiều chuyện bắt đầu ồn ào lên. Giang Thiệu cười, "Chuyện này không thể nói."
Cảnh viên Giáp: "Người gặp chuyện tốt tinh thần thoải mái, tôi đoán xem, sắp thăng chức rồi sao?"
Tả Trí theo đường dây bên ngoài xong trở về đã sớm qua giờ cơm, nên ăn mì ăn liền và tra tài liệu. Giang Thiệu đi ngang qua phòng làm việc của anh, gõ cửa.
"Vào." Tả Trí cho là thuộc hạ nên cũng không ngẩng đầu. Một cái hộp cơm đặt ở trên bàn anh, anh liếc mắt một cái cũng biết người đến là ai, để nửa gói mì ăn liền xuống, vươn chiếc đũa ra ăn cơm.
"Vụ án buổi chiều hôm kia có chút manh mối, điều tra từ người yêu của người bị hại thì rất nhanh sẽ tra ra." Anh vừa ăn vừa báo cáo. Giang Thiệu gật đầu, "Cậu và Trần Dao như thế nào?"
"Vẫn là như vậy."
"Đứa bé đâu?"
"Hai ngày trước đã lén tôi bỏ đi." Tả Trí nói như gió nhẹ nước chảy, nhưng tay nắm đũa của anh lại siết chặt. Giang Thiệu nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ, "Cận Thanh cũng từng. . . ."
"Cái gì?"
Giang Thiệu hít một hơi thuốc lá, "Đã từng mang thai đứa bé của tôi."
Tả Trí dừng lại động tác, kinh ngạc nhìn về phía anh. Giang Thiệu giật giật khóe miệng, "Lúc tôi biết rõ thì cô ấy đã bỏ đi rồi." Anh còn chưa kịp mừng rỡ đã lâm vào trong sự đau đớn vô tận. "Cô ấy nói đó là ngoài ý muốn, thật ra thì cô ấy biết đó là do tôi cố ý khiến cô ấy mang thai. Tôi và cô ấy chính là xảy ra vấn đề từ lúc đó, không, phải nói là luôn tồn tại vấn đề, nhưng chúng tôi đều hết sức tránh né thôi."
"Vấn đề gì? Hạ Thanh Văn?"
Giang Thiệu cười, giống như đang nói chuyện của người khác. "Cô ấy đối với tôi, từ đầu chí cuối đều là chấp nhận, cho đến khi Hạ Thanh Văn xuất hiện, cho đến khi cô ấy ngoài ý muốn mang thai con của Hạ Thanh Văn, lần này thật sự là ngoài ý muốn."
Tả Trí là một người thông minh, Giang Thiệu chỉ nói mấy câu, anh suy nghĩ một chút liền hiểu rõ đúng sai. "Anh ở bên Diệp Tiểu An để giúp cô ấy trả thù tôi hay là để trả thù Cận Thanh?"
"Có quan trọng không?" Giang Thiệu hỏi ngược lại, trả thù chẳng qua là lý do giữ lại Diệp Tiểu An lúc đó, "Tôi chỉ không muốn bị chuyện của tôi và Cận Thanh bức mình điên khùng, dù sao cô ấy cũng là người phụ nữ duy nhất tôi yêu trong 29 năm qua, ngay cả nhẫn kết hôn tôi cũng chuẩn bị xong rồi."
"Cho nên Diệp Tiểu An thành công cụ tiện tay chữa thương của anh? Bởi vì cô ấy dễ bị gạt, cô ấy không đấu lại anh." Tả Trí hừ cười, "Tôi khốn kiếp, nhưng anh cũng không tốt hơn tôi bao nhiêu."
Giang Thiệu tắt thuốc: "Đừng so sánh tôi với cậu, tôi nghiêm túc với cô ấy."
"Nghiêm túc lợi dụng cô ấy để quên Cận Thanh, nghiêm túc lợi dụng cô ấy để chứng minh anh không có Cận Thanh cũng được, rất cao thượng?"
"Thời gian có thể chứng minh rất nhiều thứ." Giang Thiệu cảm thấy không cần thiết giải thích cái gì với Tả Trí, rất nhiều chuyện phải tự mình nhận ra mới có thể hiểu. "Là của cậu thì sớm muộn cũng trở về bên cạnh cậu, không phải của cậu thì có cầu cũng không được, nếu như cậu luôn không rõ mình muốn cái gì, tôi tin Trần Dao sẽ luôn luôn kiên trì ly hôn. Chuyện của cậu tôi cũng có trách nhiệm nhất định, ban đầu không nên mặc cậu dùng hôn nhân để đặc cược, tùy tiện đùa giỡn tình cảm của hai người phụ nữ."
Tả Trí không lên tiếng.
Giang Thiệu đứng dậy rời đi, trước khi đi lại nói một câu. "Diệp Tiểu An chưa bao giờ có lỗi với cậu, là tôi say rượu mất lý trí xem cô ấy là Cận Thanh, dù tôi dừng lại kịp thời, nhưng việc này anh em có lỗi với cậu, mà tôi và cô ấy bắt đầu chân chính là sau khi cậu không cần cô ấy."
Sau khi Giang Thiệu đi, Tả Trí vẫn lâm vào trong trầm mặc lâu dài chưa tỉnh hồn lại, chính mình cũng không biết đang suy nghĩ gì, trong đầu hỗn độn. Hình như hai người phụ nữ rời xa anh đều do một tay anh tạo thành.
Anh không muốn từ bỏ Trần Dao, lại vẫn canh cánh Diệp Tiểu An trong lòng. Cuộc sống, tình cảm và quan hệ với người nhà của anh đã sớm vô cùng hỗn loạn. Nếu như thời gian có thể cho anh đáp án như lời của Giang Thiệu, như vậy phải bao lâu mới có thể cho anh hiểu tim của mình.
Lúc Tả Trí đang rối rắm, tình cảm của Giang Thiệu và Diệp Tiểu An lại nhanh chóng ấm lên. Tả Trí đã từng nói, Diệp Tiểu An là một người phụ nữ mang đến cho người ta cảm giác của tình yêu đầu. Mà anh càng ngày càng cho rằng không chỉ như thế.
Giang Thiệu bận rộn vụ án suốt mấy ngày mấy đêm, nên đều ăn ở ở sở cảnh sát, rốt cuộc phá án xong kéo thân thể mệt mỏi trở lại, tắm rửa xong bò lên giường nhưng không ngủ được. Trong một căn phòng khác, Diệp Tiểu An nằm trên bàn làm việc, đeo tai nghe, ngậm viết, tay trái tay phải chia ra cầm vài cây bút vẽ màu sắc khác nhau, chuyên tâm vẽ tranh.
Giang Thiệu chợt ngã lên giường dọa cô giật mình, tháo tai nghe ra


XtGem Forum catalog