Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
Lân đang nhấp nháy, màn hình hiển thị online bằng di động, chắc anh ta đang ở bên ngoài.
[1'> Phần mềm trò chuyện trên mạng của Trung Quốc.
Hạ Tử Khâm mở khung chat ra: “Hạ Tử Khâm, anh đang ở dưới chung cư cũ của em, em ra đi, anh có chuyện muốn nói!”
Hạ Tử Khâm do dự giây lát rồi trả lời: “Đợi tôi khoảng mười phút!”
Vinh Phi Lân cất điện thoại, ngồi xuống bồn hoa, ngẩng đầu lên nhìn lên tòa chung cư. Bản thân anh thấy mình thật ngốc, tự nhiên lại chạy đến đây ngồi cả đêm. Rời khỏi quán rượu là anh đến thẳng đây ngồi, rõ ràng biết cô đã chuyển đi nơi khác, nhưng Vinh Phi Lân vẫn cảm thấy nơi này gần với cô nhất, gần đến mức ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cô.
Hạ Tử Khâm như là số kiếp của cuộc đời Vinh Phi Lân, từ khoảnh khắc gặp cô, Vinh Phi Lân đã bén duyên rồi. Nhưng cái số kiếp này thật thê thảm, lúc anh chưa hiểu rõ tình cảm của mình dành cho Hạ Tử Khâm là gì, anh đã tự lún sâu vào trong đó.
Vinh Phi Lân cũng thử tìm kiếm lại sự phóng khoáng trước đây của mình, đeo ba lô lên, kệ xác đám đàn bà con gái, muốn đến đâu sẽ đi đến đó. Nhưng lần này thì không được, cho dù là đi đến đâu anh cũng không thể gạt bỏ hình ảnh của Hạ Tử Khâm, giống như là bị trúng bùa mê thuốc lú vậy.
Lúc leo lên núi, nhìn thấy những bông hoa trên vách núi, anh lại liên tưởng đến Hạ Tử Khâm. Lúc ngồi trên thuyền phao vượt thác, anh cũng không còn cảm thấy kích thích như trước đây. Nói trắng ra, cho dù là làm chuyện gì, anh cũng muốn có Hạ Tử Khâm ở bên anh, không có cô bên cạnh, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
Khoảnh khác gặp lại Hạ Tử Khâm, anh mới biết mình nhớ cô đến mức nào, nhưng đến khi anh chuẩn bị dốc lòng tỏ tình với cô thì cũng là lúc Hạ Tử Khâm thẳng thừng tuyên bố kết quả, cô đã kết hôn rồi. Một con nhóc lôi thôi như chuột mà lại kết hôn nhanh như chớp trong lúc anh không có nhà sao?
Điều hoang đường nhất là chồng của cô không phải ai khác, lại chính là Tịch Mộ Thiên, anh rể của anh. Nghĩ ngợi suốt cả buổi tối, Vinh Phi Lân cũng vẫn chưa hiểu được đây rốt cuộc là chuyện gì, vì vậy anh buộc phải gặp cô.
Cô ngốc này có biết anh rể anh là loại người nào không? Anh rể anh chính là một doanh nhân hiện thực, lạnh lùng và tàn khốc, một người như thế sao có thể mang lại hạnh phúc cho cô?
Rất nhiều năm sau đó, Vinh Phi Lân vẫn không thể quên nổi Hạ Tử Khâm của bây giờ. Cô ung dung bước đến, tà váy trắng phất phơ trong gió, mái tóc dài tung bay đằng sau. Đầu cô hơi cúi, tay che trán, không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt nhưng dáng điệu thướt tha và diễm lệ, giống như một bông hoa trong gió, nhìn thấy nhưng không thể nắm bắt.
Vinh Phi Lân đột nhiên có cảm giác ngoảnh đầu lại đã thấy sự đời xoay vần, rõ ràng chỉ mới có vài hôm mà cô đã không còn là Hạ Tử Khâm của trước đây, cô cách xa anh quá, xa đến mức không thể chạm đến.
Hạ Tử Khâm bước đến trước mặt Vinh Phi Lân, anh đang ngẩn ra nhìn cô. Đối với Vinh Phi Lân, Hạ Tử Khâm ngay từ đầu đã không coi anh là một người đàn ông đang theo đuổi mình. Nói một cách nghiêm túc, từ lúc vào đại học, trừ Chu Thuyền ra cũng từng có vài chàng trai theo đuổi cô, họ viết thư tình hay mời đi ăn cơm, đi xem phim, tất cả những thứ đó cho dù là cách nào cũng không ai giống như Vinh Phi Lân.
Chính vì vậy mà chẳng bao giờ cô nghĩ anh ta thích mình, thậm chí nói như kiểu của Tịch Mộ Thiên thì Vinh Phi Lân đã yêu cô. Trong ấn tượng của Hạ Tử Khâm, Vinh Phi Lân giống như một cơn gió nhẹ, một đám mây lướt qua, sẽ không dừng lại vì bất cứ ai. Một người đàn ông tự do như thế trong cuộc đời có thể có rất nhiều cuộc tình ngắn ngủi, nhưng tuyệt đối không phải với cô.
Hạ Tử Khâm ngày càng hiểu rõ bản thân, một người vô lo như cô thực ra cũng luôn hướng đến một thứ tình yêu vĩnh cửu. Trước đây có thể chỉ mơ hồ, nhưng bây giờ Hạ Tử Khâm đã biết rõ, cô cần tình yêu của Tịch Mộ Thiên, cô muốn người đàn ông đó yêu mình chứ không phải là sự chiều chuộng như hiện nay, có thể con người ai cũng tham lam, đặc biệt là phụ nữ.
Hạ Tử Khâm đứng trước mặt Vinh Phi Lân đủ năm phút Vinh Phi Lân mới định thần lại, chìa tay ra nói: “Chìa khóa ở nhà trên đâu? Nếu như em không ở, cho anh mượn tạm một thời gian, dạo này không có chỗ ở!”
Hạ Tử Khâm đắn đo giây lát rồi giao chìa khóa cho Vinh Phi Lân. Mấy tháng tới đây Mạch Tử cũng không về, căn phòng này đang bỏ trống, hơn nữa cô chẳng biết phải từ chối Vinh Phi Lân như thế nào. Bạn bè với nhau, yêu cầu này không phải là quá đáng.
Vinh Phi Lân rút ví ra, lấy một xấp tiền nhét vào tay cô: “Đây là tiền nhà, coi như anh thuê của hai người, từ giờ đó coi như là cái ổ của anh rồi. Đi, đi mua đồ với anh!”
Hạ Tử Khâm còn chưa kịp phản ứng gì đã bị Vinh Phi Lân kéo đến một siêu thị gần đó. Không phải là ngày nghỉ, cũng không phải là giờ tan tầm, thế nên siêu thị mặc dù lớn nhưng khách mua hàng cũng không nhiều. Vinh Phi Lân lấy một chiếc xe đẩy dúi vào tay Hạ Tử Khâm, bảo cô mau đẩy xe. Từ quầy đồ dùng đến quầy thực phẩm tươi sống, không bỏ qua bất cứ gian nào, xe đẩy đã đầy ắp đồ nhưng Vinh Phi Lân vẫn không ngừng nhét đồ lên xe. Hạ Tử