Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1077 lượt.
i như vậy.
Hạ Tử Khâm chẳng cảm thấy mình có gì thay đổi cả, nhưng khi bị Mạch Tử kéo đến trước gương, chính bản thân cô cũng không khỏi ngạc nhiên. Cô gái trong gương mặc chiếc cần short bò cạp trễ thời thượng, áo phông lệch vai mềm mại, đôi giày da cừu xinh xắn. Tất cả những thứ đó làm tôn lên vẻ hoạt bát, tươi tắn của cô, còn cả mái tóc dài mượt và đôi mắt lấp lánh nữa chứ, đi đến đâu cũng khiến người khác phải ngước nhìn. Nhưng thứ nổi bật đáng nói nhất vẫn chính là cái vẻ hạnh phúc đang trào lên qua ánh mắt của cô.
Mạch Tử đứng phía sau, vòng tay ôm eo Hạ Tử Khâm: “Tử Khâm, xem ra Tổng giám đốc Tịch của nhà cậu có khả năng cải tạo đấy, một con ranh xấu xí, luộm thuộm hết thuốc chữa như cậu mà biến thành một “đại mỹ nhân” như thế này cơ đấy! Nói thực lòng bao nhiêu ngày nay tớ vẫn thầm lo lắng anh ta đối xử không tốt với cậu, lo cậu là con ngốc, sẽ bị anh ta bắt nạt, nhưng bây giờ xem ra tớ đã lo hão rồi, hơn nữa…”
Mạch Tử nhìn Hạ Tử Khâm ở trong gương, nói vẻ quả quyết: “Cậu yêu anh ta rồi đúng không?”
Mặt Hạ Tử Khâm hơi đỏ lên, hồi lâu sau mới ngại ngùng khẽ gật đầu. Điệu bộ e thẹn như thiếu nữ của cô khiến Mạch Tử không khỏi nhíu mày, cho dù là lúc trước kia khi còn yêu Chu Thuyền, cũng không bao giờ Mạch Tử thấy Hạ Tử Khâm như vậy. Một chút e thẹn, một chút ngại ngùng nhưng lại ánh lên vẻ dũng cảm bất chấp tất cả. Có thể thấy Hạ Tử Khâm yêu người đàn ông đó biết nhường nào.
Mạch Tử chợt bùi ngùi như một bà mẹ lần đầu tiên phát hiện con gái đã trưởng thành, sau đó cô bắt đầu cảm thấy lo lắng. Mạch Tử quay mặt Hạ Tử Khâm lại, nghiêm túc hỏi: “Anh ta có yêu cậu không?”
Ánh mắt Hạ Tử Khâm chợt ảm đạm, ở trước mặt Mạch Tử, Hạ Tử Khâm luôn thành thật. Bao năm nay cô đã quen với việc dựa dẫm vào Mạch Tử, chia sẻ mọi tâm sự ở tận đáy lòng, do đó với Mạch Tử, cô gần như chẳng hề có bí mật gì. Nói là bạn bè chứ thực ra cô ấy giống một người chị, chị gái ruột của Hạ Tử Khâm.
Hồi lâu sau Hạ Tử Khâm mới khẽ mở miệng: “Mạch Tử, tớ không biết, anh ấy đối xử với tớ rất tốt, tốt đến mức không chê vào đâu được, nhưng anh ấy có yêu tớ không, tớ thực sự không biết nữa!”
Nghe giọng điệu đầy bi quan của Hạ Tử Khâm, Mạch Tử không khỏi chua xót. Cô vòng tay ôm Hạ Tử Khâm vào lòng, khẽ vỗ lưng bạn: “Tử Khâm nhà ta luôn là cô gái giỏi nhất, tốt nhất, ai gặp cũng yêu, đến hoa hoét nhìn thấy cũng phải nở.”
“Phì…!”
Hạ Tử Khâm không nhịn nổi phì cười, đẩy Mạch Tử ra rồi kéo tay cô ngồi xuống ghế sô pha: “Sao cậu về nhanh thế? Cậu nói phải đi lưu diễn toàn quốc mà, không thể xong trong một sớm một chiều được. Còn nữa, anh chàng đại minh tinh nhà cậu là một anh chàng siêu đẹp trai, cậu ở bên cạnh anh ta suốt ngày đêm như thế, liệu có khi nào lửa gần rơm lâu ngày cũng bén không đấy?”
Mạch Tử đưa tay lên ôm lấy mặt Hạ Tử Khâm, lắc lắc chẳng chút thương tiếc: “Đừng nhắc đến hắn ta trước mặt tớ nữa, gã keo kiệt chết tiệt ấy sai bảo tớ cứ như tớ là người hầu của hắn vậy.”
Mạch Tử còn chưa nói hết lời, điện thoại đã réo vang: “Ranh con mau nghe điện thoại, ranh con mau nghe điện thoại!”
Rõ ràng là chuông điện thoại tự thu, nghe có vẻ đùa bỡn, trêu chọc. Mạch Tử sầm mặt, lấy điện thoại trong túi ra, kề vào tai rồi gào lên chẳng chút khách khí: “Triệu Tiểu Nhạc, hôm nay tôi được nghỉ anh biết chứ hả? Đừng có làm phiền tôi!”
Chẳng buồn nghe xem người ta nói gì, Mạch Tử thẳng tay ấn nút kết thúc cuộc gọi, nhưng chưa kịp đặt điện thoại xuống thì tiếng chuông lại vang lên: “Ranh con mau nghe điện thoại, ranh con mau nghe điện thoại!”
Hạ Tử Khâm với lấy chiếc gối trên ghế, ôm vào lòng toét miệng cười, hỏi: “Có phải đại minh tinh nhà cậu không đấy?”
Tiền nhuận bút bản thảo cộng với hợp đồng vừa ký với công ty Điện ảnh đã giúp Hạ Tử Khâm kiếm được một khoản lớn đầu tiên trong đời, cô gửi một nửa về cho cô nhi viện, còn đâu giữ lại trong thẻ ngân hàng. Cứ mỗi lần nghĩ đến việc mình cũng có tiền tiết kiệm, Hạ Tử Khâm đến nằm mơ cũng mỉm cười, cô còn gọi điện cho Mạch Tử không biết bao nhiêu lần để khoe về chuyện này.
Cuối cùng Mạch Tử bực đến mức phải gào lên: “Hạ Tử Khâm, cậu điên à? Cậu thử nhìn lại xem chồng cậu là ai hả? Có bao nhiêu tài sản? Chút tiền cỏn con của cậu có đáng để ầm ĩ lên như thế không?”
Hạ Tử Khâm bĩu môi phản bác: “Đó là tiền của anh ấy, đây là tiền tớ tự kiếm được, có giống nhau không? Mạch Tử, tiểu thuyết của tớ có thể kiếm được bao nhiêu là tiền, thật không ngờ! Ha ha ha…”
Mạch Tử không chịu nổi nữa đành cúp điện thoại. Hạ Tử Khâm biết mình có hơi lắm chuyện, vì dù sao giữa cô và Tịch Mộ Thiên cũng không thể tính toán rõ ràng như thế. Từ trước đến nay mọi chuyện ăn ở đi đứng của cô đều do một tay Tịch Mộ Thiên lo liệu, nhưng cô dùng tiền của mình mua đồ tặng Tịch Mộ Thiên, cảm thấy khác hẳn.
Hạ Tử Khâm vẫn hơi bủn xỉn, đi dạo suốt nửa buổi mới nhắm được một cái ví da, nhìn lên nhãn hiệu đều là chữ ngoại quốc, liếc giá tiền thì thấy ghi hơn bốn trăm. Nhân viên bán hàng lại gần, nói tràng giang đại