pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1082 lượt.

m của anh rồi. Anh đưa tay đỡ dưới mông cô, hình như cô béo lên, mông đã tròn lăn lẳn.
Cơ thể Tịch Mộ Thiên lập tức có phản ứng, cũng may anh vẫn còn chút lí trí, kéo cánh tay đang quàng lên cổ mình xuống, đặt Hạ Tử Khâm nằm lại vào trong chăn. Anh đưa tay lên vỗ vào mông cô: “Ranh con, suýt nữa thì lừa được anh rồi. Em ngủ tiếp đi, anh đi tắm đã!”
Vừa mới quay người định đi đã bị cô kéo tay: “Tịch Mộ Thiên, sao cuối tuần trước anh không đến?”
Giọng điệu của Hạ Tử Khâm có vẻ như đang làm nũng, anh khẽ xoa đầu cô: “Vì vậy anh mới bay qua đây đêm hôm thế này, anh sẽ ở đây với em hai ngày. Bây giờ thì ngủ đi, ngoan nào!”
Hạ Tử Khâm ngồi dậy, hai cánh tay lại quàng lấy người anh nũng nịu: “Giờ em hết buồn ngủ rồi!”
Miệng Hạ Tử Khâm vừa lẩm bẩm vừa hôn lên môi Tịch Mộ Thiên. Đôi môi của cô mềm mại, mở he hé, đầu lưỡi đưa vào miệng Tịch Mộ Thiên rồi trượt nhẹ xuống dưới cổ anh, lướt qua cái yết hầu đang nhô lên sau đó tiếp tục trượt xuống. Cái lưỡi ấm khẽ mơn man dái tai anh, giọng nói thì thầm đầy mê hoặc: “Tịch Mộ Thiên, anh có nhớ em không? Em nhớ anh rồi…”
Câu nói nhẹ nhàng tựa như hơi thở nhưng lại châm bùng ngọn lửa khát khao trong lòng Tịch Mộ Thiên: “Con tiểu yêu tinh này!”
Tịch Mộ Thiên gần như nghiến răng thốt lên, sau đó hôn siết lên môi cô, trút hết nỗi nhớ nhung dồn nén bao ngày nay.
Nóng bỏng, mềm mại, quấn quýt và đam mê… không khí như bị làm nóng lên. Bàn tay Hạ Tử Khâm tháo cà vạt của anh rồi nhanh nhẹn cởi những chiếc cúc áo ra.
Ngọn lửa dục vọng của Tịch Mộ Thiên sắp lên đến giới hạn, tuy nhiên anh vẫn cố sức kìm nén, bởi vì Hạ Tử Khâm lúc này quá sức quyến rũ. Hai người lấy nhau đã lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cô chủ động trong chuyện chăn gối.
Bàn tay cô có hơi căng thẳng run lên, nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt anh, dũng cảm bất chấp tất cả. Một Hạ Tử Khâm như vậy vừa quen lại vừa lạ lẫm, giống như cái gai đâm thẳng vào trong tim Tịch Mộ Thiên, khiến anh cả đời không thể rút ra được.
Tịch Mộ Thiên gần như giúp cô cởi bỏ quần áo của mình, lúc hai người trần trụi đối mặt với nhau, trên trán Tịch Mộ Thiên đã lấm tấm mồ hôi, đến nỗi Hạ Tử Khâm cũng phải giật mình: “Sao anh ra lắm mồ hôi thế này?”
Vừa nói cô vừa đưa tay lên lau mồ hôi cho anh. Tịch Mộ Thiên cảm thấy nếu tiếp tục kìm nén nữa chắc chắn anh không phải là đàn ông. Anh chẳng chút đắn đo nâng người cô lên, mạnh mẽ đi vào bên trong cô.
“Ư…”
Lúc Hạ Tử Khâm nhận thức được vấn đề, anh đã kéo cô vào những nhịp điệu điên cuồng, mọi lí trí dường như bay biến hết.
Cô cũng không muốn lí trí, cô nhớ anh, nhớ đến mức không ngủ được. Thực ra lúc xe của anh đi vào ga ra, cô đã tỉnh rồi, chẳng qua chỉ giả bộ ngủ mà thôi. Cho đến lúc anh định rời đi, cô mới giữ chặt anh lại. Đêm hôm anh vẫn đến với cô, sao cô có thể để anh đi cho được?
Khoái cảm giống như con sóng đánh vào bờ, cái cảm giác vui sướng đến rùng mình, nghẹt thở. Hạ Tử Khâm thấy mình đã học theo thói hư của anh, hoặc cũng có thể Tịch Mộ Thiên là một người đàn ông gợi tình thật sự, cô không nhớ hai người đã làm bao lâu, chỉ biết anh khiến cho cô gần như kiệt sức
Cô chẳng bao giờ biết đàn ông lại nhiều chiêu đến thế, lắm lúc Hạ Tử Khâm hối hận vì đã quyến rũ anh, có những tư thế thực sự rất xấu hổ nhưng cũng thực sự kích thích.
Vào lúc cao trào nhất, Hạ Tử Khâm loáng thoáng nghe thấy anh nói một câu: “Tử Khâm, sinh cho anh một đứa con nhé!”
Sau cơn mây mưa, anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô, lặp lại một cách rõ ràng:
“Tử Khâm, chúng ta cần một đứa con, đứa con thuộc về hai ta. Anh đã hỏi bác sĩ rồi, sức khỏe của em không vấn đề gì, anh muốn có một đứa con, em sinh cho anh một đứa nhé!”
Con ư? Đây là lần đầu tiên kể từ sau khi kết hôn, Tịch Mộ Thiên nhắc đến chuyện con cái.
Trong lòng Hạ Tử Khâm cảm thấy ấm áp lạ thường, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, thu mình bẽn lẽn gật đầu. Phản ứng của cô thật là đáng yêu, Tịch Mộ Thiên không kiềm chế được cảm xúc hôn lên trán cô, anh khẽ nở nụ cười.
Trước khi Tịch Mộ Thiên về nước, hai người còn cãi nhau một trận. Từ cửa sổ thư phòng nhìn theo bóng chiếc xe của anh khuất dần nơi cổng lớn, nhớ lại chuyện tối qua, Hạ Tử Khâm vẫn còn bực mình.
Tối qua Tịch Mộ Thiên ôm cô ngồi trước lò sưởi, tay anh cầm một ly rượu vang, mùi rượu thơm ngào ngạt khiến Hạ Tử Khâm thèm thuồng cứ tròn mắt nhìn anh như vậy. Tịch Mộ Thiên cười: “Bác sĩ nói em không được uống rượu!”
Hạ Tử Khâm còn chưa kịp mở miệng phản bác, môi anh đã chạm vào môi cô, một ngụm rượu nhỏ từ miệng anh được đưa vào miệng cô, dừng lại trong khoảnh khắc rồi lại bị anh hút trở lại: “Đỡ thèm rồi chứ hả?”
Hạ Tử Khâm mặt đỏ bừng, hồi lâu mới ngoảnh đầu lại: “Tịch Mộ Thiên, em muốn về nhà, ở đây có tốt mấy cũng không bằng ở nhà, em muốn về nước
Vì câu nói này mà hai người chia tay trong bực bội, đến tận bây giờ Hạ Tử Khâm vẫn không hiểu vì sao Tịch Mộ Thiên sống chết không chịu dẫn cô về. Điện thoại đổ chuông, cô liếc nhìn màn hình, không khỏi kinh ngạc. Sao anh ta biết số điện thoại này? Đâ