Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1075 lượt.
i tiếng ấy cứ đứng trơ ra như vậy, Tiểu Dương vốn định khuyên anh về nhà nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị ánh mắt của Tịch Mộ Thiên ngăn lại.
Theo Tịch Mộ Thiên bao năm trời, Tiểu Dương rất hiểu chỉ cần là những chuyện Tịch Mộ Thiên đã quyết, chẳng ai có thể phản đối.
Bàn tay to và ấm áp, chạm vào tay cô là nắm rất chặt, chặt đến mức khiến Hạ Tử Khâm có cảm giác hơi đau. Thực ra Hạ Tử Khâm biết bản thân mình quá nông nổi, cô có về cũng làm được gì nào? Sự thật vẫn là sự thật, cô về cũng có thể thay đổi được điều gì?
Bảo anh từ bỏ đứa bé đó, cho dù anh có đồng ý cô cũng không làm được. Bản thân mình đã là một đứa trẻ mồ côi rồi, chẳng lẽ cô nhẫn tâm vì hạnh phúc của bản thân mà biến một đứa trẻ vô tội trở thành cô nhi hay sao? Mà bảo cô chia tay với anh, cô cũng không thể làm được.
Lần đầu tiên Hạ Tử Khâm ý thức được rằng tình yêu hóa ra lại bé nhỏ đến vậy. Cô yêu anh, người đàn bà đó là tình của anh, thậm chí đứa bé ấy còn là…
Bảo Hạ Tử Khâm mở lòng chấp nhận tất cả những chuyện này, cô thấy không thể làm được. Cô tựa như một con thiêu thân đâm đầu vào cửa kính, bay dáo dác mà không tìm thấy lối ra.
Hạ Tử Khâm phát hiện tình yêu của cô cứ như là leo núi, qua hết ngọn núi này rồi đến ngọn núi khác, không bao giờ chấm dứt, vô cùng vô tận, không biết khi nào mới leo được lên tới đỉnh, lúc ấy liệu cô có còn ở bên anh? Hay đã sớm một mình một bóng?
Tình huống này nếu là trước đây, Hạ Tử Khâm đã sớm bị xử lí thê thảm rồi. Nhưng bây giờ thì khác hẳn, vì vậy mới nói không được phép chiều chuộng đàn bà, anh chiều chuộng cô ta, cô ta sẽ một bước lên trời, lúc ấy anh có bắt thang cô ta cũng chẳng chịu xuống. Hạ Tử Khâm của chúng ta là điển hình của kiểu người được chiều chuộng quá hóa kiêu căng.
Lúc này trong lòng cô đã thấp thoáng biết được phần lớn sự việc, theo cô suy đoán, mặc dù người đàn bà đó có thể là người tình cũ của Tịch Mộ Thiên, nhưng đứa bé trong bụng cô ta chưa chắc đã là con anh. Do đó mặc cho Tịch Mộ Thiên sa sầm mặt mày, Hạ Tử Khâm vẫn chẳng hề sợ hãi, cô thản nhiên đáp:
“Nói chung không giống như em, có sao nói vậy!”
Tịch Mộ Thiên thực sự tức giận, tức đến mức muốn cắn cho cô một cái. Những điều phát ra từ cái miệng của cô có thể khiến người khác tức chết, cho dù anh cố kiềm chế đến đâu cũng phải đầu hàng trước cô.
Tịch Mộ Thiên hít một hơi thật sâu, bây giờ anh mới hiểu cô vợ này không được phép chiều chuộng, phải dạy dỗ, còn dạy dỗ ra sao thì đó là việc của anh. Hạ Tử Khâm lúc này đang đắc chí bởi chiếm thế thượng phong. Tịch Mộ Thiên thầm nghĩ, trước tiên phải quy thuận cô, chứ cứ để cô có cớ mà hờn dỗi coi như anh gặp rắc rối to.
Hạ Tử Khâm chẳng hề nhận thức được nguy cơ, cô đang ngạo nghễ giống như một con gà trống giành được chiến thắng. Bị Tịch Mộ Thiên lôi về chung cư, vừa vào đến cửa, Hạ Tử Khâm liền giả bộ hất tay anh ra, ngồi xuống ghế sô pha, vô cùng trịch thượng.
Khóe môi Tịch Mộ Thiên khẽ nhếch lên, con nhóc này nhiều lúc ngốc đến phát bực, nhưng nhiều lúc lại đáng yêu như trẻ con. Tịch Mộ Thiên liếc cô rồi khẽ hỏi:
“Em có đói không?”
Lúc bấy giờ Hạ Tử Khâm mới phát hiện ra mình đói thật, anh không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc là thấy bụng mình sôi lên òng ọc.
Lúc ở Mỹ, sau khi nghe những lời của Vinh Phi Lân nói, cô làm gì còn tâm trạng mà ăn uống, hơn mười tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay cũng chẳng ăn gì, nhưng ở nhà có đồ ăn không nhỉ? Hơn nửa tháng xa nhà, Hạ Tử Khâm không tin Tịch Mộ Thiên vẫn tự nấu nướng.
Cuối đầu liếc đồng hồ, bây giờ là chín giờ sáng, cô vừa đói vừa buồn ngủ, ngẩng lên nhìn anh rồi đề nghị:
“Giờ này chắc là không có đồ ăn mang đến tận nhà đâu, hay là ăn KFC?”
Tịch Mộ Thiên gõ đầu cô một cái:
“Anh bảo Tiểu Dương đi mua sủi cảo rồi, em thích ăn nhân đậu đúng không? Đi tắm trước đi, lát ra ăn sủi cảo.”
Hạ Tử Khâm tắm xong đi ra, trên bàn đã bày sẵn hai bát sủi cảo bốc khói nghi ngút, nước chấm cũng được rót sẵn. Cô đút cả miếng vào mồm, ăm nhồm nhoàm liền mấy chiếc một lúc, tay vẫn cầm đũa định tiếp tục gắp nhưng bị Tịch Mộ Thiên giữ lại:
“Anh đã nói bao lần rồi? Ăn cơm nhanh quá không tốt cho tiêu hóa, dễ gây áp lực lên tim.”
Về cơ bản lần nào Hạ Tử Khâm cũng coi lời anh nói như gió thoảng qua tai, nhưng Tịch Mộ Thiên lúc này cương quyết không nhân nhượng, anh bê bát sủi cảo sang một bên, gắp từng miếng bỏ vào đĩa của cô, đợi cô ăn xong mới gắp cho miếng khác.
Hạ Tử Khâm ăn no là buồn ngủ không mở nổi mắt, cô ngáp luôn miệng, đầu óc mụ mị hết cả. Tịch Mộ Thiên lắc đầu, bế cô lên:
“Đi ngủ trước đi đã! Đợi em tỉnh ngủ rồi anh sẽ giải thích cho em nghe, anh hứa đấy!”
Hạ Tử Khâm đúng là người vô tâm vô tính, đầu vừa chạm xuống gối đã không biết kiểm soát được cơn buồn ngủ, miệng lảm nhảm vài câu gì đó, xoay người một vòng rồi thiếp đi ngay. Tịch Mộ Thiên đưa tay xoa xoa tóc Hạ Tử Khâm, tóc cô vẫn còn hơi ẩm, anh liền đi lấy một cái khăn bông khô, ngồi xuống bên cạnh rồi nhẹ nhàng lau giúp cô.
Tóc Hạ Tử Khâm rất dày và