Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

r>Hàn Mặc Ngôn làm sao mà biết được?
Sao anh biết được Trang Tĩnh đang ở đây? Sao anh lại đến đây? Anh có biết là cô đã xóa tin nhắn đi không?
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.
Trong lúc cô do dự, Hàn Mặc Ngôn đã vào trong phòng bệnh.
Lý trí bảo cô, tốt nhất nên rời khỏi nơi này, coi như chưa hề có việc gì xảy ra. Cô sắp làm đám cưới với Hàn Mặc Ngôn rồi, không thể phạm sai lầm vào thời điểm này.
Nhưng... cô sao có thể tiếp tục nhẫn nại?
Làm những việc lừa mình lừa người.
Cuối cùng cô cũng mở cửa, đi về phía phòng bệnh của Trang Tĩnh, hành lang yên ắng, đèn trong các phòng đều đã tắt hết. Lục Nhiễm đi đến trước cửa, có thể nghe được cả những âm thanh bên trong, hình như là tiếng nói chuyện, tuy không thật rõ ràng.
Tay cô đặt trên cánh cửa, định gõ, lại thôi.
Tay run run, cô đang sợ.
Vẫn là nỗi lo sợ bấy lâu nay, một nỗi lo sợ trong tiềm thức rằng Hàn Mặc Ngôn là của Trang Tĩnh, còn hiện tại, chỉ là cô đánh cắp được mà thôi.
Cửa bỗng mở ra, Lục Nhiễm đối diện Hàn Mặc Ngôn.
Mấy giây im lặng.
Lục Nhiễm lùi lại, quay đi, cô muốn đi càng xa càng tốt.
“Lục Nhiễm, sao em lại ở đây?”.
Lục Nhiễm khẽ hít một hơi thật sâu, không quay lại, hỏi: “Thế tại sao anh cũng ở đây?”.
“Anh đến thăm người bệnh”.
Thấy Lục Nhiễm định nói gì lại thôi, Hàn Mặc Ngôn đóng cửa lại, thoáng thở dài: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”.
Dưới sảnh có một quán café mở cửa hai mươi tư giờ, lúc này chỉ có mấy người ngồi trong góc, tiếng nói chuyện rì rầm.
Trên đường Lục Nhiễm nghĩ rất nhiều, nhưng khi trấn tĩnh ngồi xuống, lại thành ra im lặng.
Ngồi đối diện cô là Hàn Mặc Ngôn, cô không thể giữ được vẻ bình tĩnh lạnh lùng như khi đứng trước mặt Trang Tĩnh.






Ngón tay mân mê cốc café, cô khẽ hỏi: “Anh biết cô ấy bị thương à?”.
Hàn Mặc Ngôn gật đầu: “Ừ, có người gọi điện cho anh”.
Giọng nói hoàn toàn bình tĩnh như mọi khi.
Lục Nhiễm như vô ý hỏi: “Anh không hiếu kỳ xem tại sao em biết à?”.
“Bệnh viện gọi điện thoại, họ nói trước đó đã có người nhắn tin hỏi, nhưng anh không trả lời”. Ngừng một lát, mới tiếp tục: “Anh nghĩ chắc em đã đọc được”.
Vẫn là vẻ mặt không thay đổi từ khi cô quen anh.
Hàn Mặc Ngôn nhíu mày, giọng nói có chút bất lực: “Em cảm thấy anh sẽ thế nào? Nối lại tình cũ, rồi dứt khoát chia tay em khi ngày cưới đã gần kề... nguyên nhân là vì em xóa tin nhắn của anh”.
Lục Nhiễm mở miệng, nhưng không biết nói gì.
Bởi vì sự thực đúng là cô nghĩ như thế.
Đối diện với một Trang Tĩnh tự tin có thừa, đúng là Lục Nhiễm quá tự ti, họ quen nhau, yêu nhau bao nhiêu năm như thế, cô không bao giờ có thể xen vào.
“Hàn Mặc Ngôn, có thật là... anh không còn tình cảm gì với cô ta nữa không?”.
Bất giác ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Hàn Mặc Ngôn, chờ đợi vào lo sợ... hoàn toàn khác xa một Lục Nhiễm trong quá khứ.
Hàn Mặc Ngôn bỗng bật cười: “Lục Nhiễm, có phải là em không hề tin anh? Anh phải làm thế nào thì em mới tin anh?”.
Câu hỏi đó cô đã hỏi không dưới một lần.
Lục Nhiễm ngưng lại mấy giây.
Phải làm thế nào thì cô mới tin anh?
Từng nghe người khác kể về tình yêu của họ, từng nhìn thấy những hình ảnh đẹp đẽ trong quá khứ của họ, thậm chí còn tận mắt chứng kiến trạng thái thất thần say rượu của Hàn Mặc Ngôn khi gặp lại Trang Tĩnh, cô không thể làm như không biết gì. Mặc dù hết lần này đến lần khác cô tự nói với bản thân mình, những chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, nhưng nỗi ấm ức trong lòng vẫn y nguyên, không thể rũ bỏ.
Bỗng có tiếng chuông điện thoại.
Hàn Mặc Ngôn nhận điện thoại, “Ừ” một tiếng, lông mày càng lúc càng cau lại, Lục Nhiễm cũng cảm thấy lo lắng, đợi anh nói xong điện thoại mới hỏi: “Sao thế?”.
Cầm áo khoác lên, Hàn Mặc Ngôn trả lời đơn giản: “Bác sĩ gọi, em... đi cùng anh nhé”.
Trang Tĩnh bị thương ở sau đầu và chân trái, vốn dĩ tình trạng đã ổn định, nhưng không biết tại sao hiện giờ lại xuất hiện hiện tượng khó thở.
Theo sau Hàn Mặc Ngôn, thấy anh lo lắng mọi thứ, giống như anh đã từng chăm sóc cô ta trong quá khứ, Lục Nhiễm cảm thấy cảm xúc lẫn lộn trào dâng trong lòng.
Ngồi trên chiếc ghế nhựa ở hành lang trống trơn trong bệnh viện, Lục Nhiễm dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm tỉnh dậy, cô thấy đang đắp trên mình chiếc áo khoác của Hàn Mặc Ngôn. Điều hòa trung tâm của bệnh viện không tốt lắm, nhưng cô vẫn thấy ấm áp lạ kỳ.
Hành lang tối om, thỉnh thoảng mới có vài tiếng động khe khẽ.
Lục Nhiễm do dự một lát.
Giờ này, chắc Hàn Mặc Ngôn đang ở bên cạnh Trang Tĩnh, cũng phải, cô ta đang bị thương, xét về tình về lý cô không thể có ý kiến gì... nhưng mà...
“Uống trà sữa đi, máy nước nóng hỏng rồi, chỉ có trà sữa thôi”.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy cánh tay của Hàn Mặc Ngôn đưa qua, những ngón tay dài đang cầm chiếc cốc giấy, trong bóng tối những đường nét trên khuôn mặt càng trở nên lạnh lùng.
Ngẩn ngơ nhận lấy cốc nước trong tay Hàn Mặc Ngôn, bỏng rát.
Quá nóng.
Hàn Mặc Ngôn đỡ lấy rồi đặt cốc nước sang một bên: “Hơi