Tác giả: Duy Hòa Tống Tử
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.
n đây, Lục Nhiễm thoáng một nụ cười cay đắng.
Cách đó không xa là một quầy sách nhỏ, Lục Nhiễm tìm được cuốn sổ tay du lịch, trả tiền, đang định lật xem thì bị người khác giữ lại.
Lục Nhiễm khó chịu ngẩng lên: “Anh...”.
Một giây sau, cả con người cô cứng đờ.
Rõ ràng là Hàn Mặc Ngôn đến rất vội, trán còn lấm tấm mồ hôi, anh nắm lấy tay cô định kéo ra ngoài.
Lục Nhiễm hất tay anh ra, bỏ qua trái tim loạn nhịp, nói: “Tôi đã để đơn xin thôi việc trên bàn của anh, Tiểu An học rất nhanh, chỉ dăm bữa nửa tháng nữa là có thể bắt đầu đảm nhận một số công việc, những công việc khác tôi cũng đã bàn giao cho những người có liên quan. Còn đơn xin ly hôn, chắc anh đã nhìn thấy... Anh còn việc gì thì có thể nói ngay ở đây, tôi còn phải lên máy bay”.
Hàn Mặc Ngôn chỉ nhả ra hai chữ ngắn gọn: “Hôn lễ”.
Lục Nhiễm: “Hôn lễ hủy bỏ rồi”. Cô nói như chém đinh chặt sắt: “Nhẫn tôi cũng vứt đi....”.
Chưa nói hết câu, đã thấy Hàn Mặc Ngôn lấy từ trong túi ra một thứ, một thứ rất quen... đó chính là chiếc nhẫn của cô.
Cô không nhớ đã mân mê nó bao nhiêu lần, thuộc lòng từng chi tiết, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là chiếc nhẫn đó.
Vì là nhẫn đặt riêng, nên chắc chắn không có chiếc thứ hai.
Cô sững người hỏi: “Anh tìm ở đâu...”.
Giọng của Hàn Mặc Ngôn rất trầm: “Khi em vứt nó đi, anh đang ở bên ngoài”.
Lúc đó... lúc đó...
Cô nhớ rõ, nhớ rất rõ... nhưng mà... anh đã đi rồi cơ mà?
Tại sao còn đứng ở đó mà nhặt cái nhẫn.
Đôi mắt đen thăm thẳm của Hàn Mặc Ngôn đăm đăm nhìn cô: “Anh đảm bảo Trang Tĩnh sẽ không xuất hiện nữa, em có thể ở lại không? Hôn lễ vẫn diễn ra bình thường”.
Bình thường? Thế nào là bình thường?
Bỏ qua cảm giác của con tim, Lục Nhiễm ngẩng lên, nhìn Hàn Mặc Ngôn bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Anh đang nói gì thế?”.
Hàn Mặc Ngôn nhắc lại một lần.
Lục Nhiễm đặt trả chiếc nhẫn trở lại lòng bàn tay Hàn Mặc Ngôn, khẽ đáp: “Điều này là không thể”.
Cùng một câu nói, anh mới nói với Trang Tĩnh, giờ đến lượt Lục Nhiễm trả lại cho anh.
Hàn Mặc Ngôn nắm lấy chiếc nhẫn, không biết nói gì.
Lục Nhiễm lại xem giờ, nhìn ra xung quanh rồi nói: “Tôi sắp lên máy bay rồi, nếu anh đến chỉ để nói những chuyện này, thì... mời anh về cho”.
“Đừng đi”.
Hàn Mặc Ngôn gọi cô: “Lục Nhiễm, từ đầu đến giờ, người anh muốn ở bên cạnh suốt cả cuộc đời này chính là em, chứ không phải là Trang Tĩnh”.
Lục Nhiễm giật mình, đây có lẽ là câu nói có cảm xúc nhất của Hàn Mặc Ngôn mà cô đã từng nghe..., nhưng, đã hơi muộn rồi.
Cô quay đi, Hàn Mặc Ngôn vẫn tiếp tục.
“Anh biết em mong muốn điều gì, cũng có thể giữa chúng ta không có cái gọi là cao trào tình cảm, nhưng, Lục Nhiễm, tình yêu không chỉ có thế, những tình cảm nồng cháy không thể thiêu đốt cả cuộc đời, người có thể ở bên cạnh anh suốt cả cuộc đời, người thích hợp nhất với anh... Anh không còn là chàng trai mười mấy tuổi năm xưa, không thể tiếp tục điên cuồng mê muội vì cái gọi là tình yêu, vì thế, anh chọn em, không chỉ vì em là người thích hợp nhất với anh, mà vì Lục Nhiễm... có thể là ngay cả bản thân anh cũng không phát hiện ra, anh yêu em”.
Nói ra những lời này thật khiến Hàn Mặc Ngôn xấu hổ, anh khẽ nhìn qua nơi khác, tiếp tục nói: “Anh đã qua cái tuổi nói lời yêu, có thể cả đời anh chỉ nói một lần này, nhưng... chúng ta đã ở bên nhau ba năm, đó cũng chính là những tình cảm có thể theo chúng ta suốt cả cuộc đời, để chúng ta mãi mãi bên nhau”.
Anh không quen níu giữ, cũng không biết lấy lòng phụ nữ.
Nhưng... mỗi lời của anh đều là những lời gan ruột.
Lục Nhiễm đột nhiên quay lại: “Nhưng, Hàn Mặc Ngôn, nếu không vì em làm rõ mọi chuyện tới cùng, chắc anh sẽ vẫn tiếp tục hồ đồ”.
Không phải là cô không cảm động, cô cũng biết Hàn Mặc Ngôn phải khó khăn thế nào mới nói ra những lời này, nhưng cô không muốn một lần nữa lại bị mờ mắt vì tình yêu.
Hàn Mặc Ngôn im lặng một lát, rồi chậm rãi lên tiếng: “Đó là lỗi của anh, nhưng lúc đó... anh không biết mình muốn gì”.
Không biết, không có kế hoạch, không có sắp xếp, cứ định như thế mà tiếp tục đến hết cả cuộc đời.
Có phải chỉ đến khi mất đi mới cảm thấy quý trọng, chỉ sau khi Lục Nhiễm nộp đơn xin thôi việc và biến mất, anh mới dần thấy được tầm quan trọng của cô.
“Anh rất xin lỗi vì đến bây giờ mới hiểu rõ mọi chuyện. Lục Nhiễm, hãy cho anh một cơ hội, hãy ở lại đi em”.
Lục Nhiễm nhắm mắt, rồi lại nhìn ra xa xăm, không biết đang nghĩ gì.
Hướng Diễn lững thững đến muộn, nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn đứng đó, cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên, anh đến bên Lục Nhiễm nói: “Chào tạm biệt chưa?”.
Lục Nhiễm gật đầu.
Hướng Diễn hít thở thật sâu: “Em...”.
Lục Nhiễm kéo Hướng Diễn: “Chúng ta đi thôi”.
Hướng Diễn vẫn quá ngạc nhiên, đã bị Lục Nhiễm kéo đi.
Hàn Mặc Ngôn không đuổi theo, chỉ giúi vào tay cô chiếc nhẫn và nói năm chữ: “Anh đợi em trở về”.
Từ trước tới nay anh vẫn là người nhất ngôn cửu đỉnh, chỉ là... chờ đợi, không biết có thể chờ đợi bao lâu.
“Hành khách đi chuyến MU551 đến Paris, Pháp chú ý, máy bay...”.
Sau khi qua cửa kiểm tra