Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1489 lượt.

u Hà chớp chớp mắt. "Anh muốn đưa em về?"
Chương Tranh Lam cầm áo khoác lên, hỏi: "Có vấn đề gì không?"
Tiểu Hà cười, nói: "Không có, chỉ là em thấy tự dưng được anh quan tâm nên sợ mà thôi."
Chương Tranh Lam vỗ vào vai cô, nói: "Vậy đi thôi."
Được ngồi xe xịn thay vì chen chúc trong xe bus, đương nhiên Tiểu Hà rất vui. Lúc hai người đã lên xe, Tiểu Hà cứ xuýt xoa khen ngợi chiếc xe của anh. Chương Tranh Lam chỉ cười, nói: "Nếu bạn trai em không để bụng, sau này anh có thể đưa em về nhiều hơn."
"Đương nhiên anh ấy không để bụng rồi, có thể tiết kiệm hai tệ đó." Tiểu Hà nửa đùa nửa thật hỏi. "Sếp, đây là phúc lợi cho nhân viên phải không?"
Chương Tranh Lam cười, nói: "Em cứ coi như mỗi ngày anh làm một việc tốt đi."
Tiểu Hà xuống xe trước cửa tiểu khu. Chương Tranh Lam cuối cùng cũng gỡ nụ cười trên mặt xuống. Anh tự cười nhạo mình, mỗi ngày làm một việc tốt ư? Không rõ là hành thiện hay hành ác đây? Anh điên mất rồi! Hết lần này đến lần khác làm những chuyện ngốc nghếch.
Ngẩn ngơ trước cửa tiểu khu một hồi lâu, Chương Tranh Lam mới nhớ có hẹn ăn cơm với Nguyễn Tĩnh, bèn lái xe đi.
Đến muộn mười phút, khi được nhân viên phục vụ dẫn vào bàn, Chương Tranh Lam vội nói: "Sorry, anh đến muộn." Sau đó, anh cởi áo khoác vắt lên ghế rồi ngồi đối diện với Nguyễn Tĩnh.
Nguyễn Tĩnh cười, nói: "Đến muộn vẫn tốt hơn không đến. Sư huynh, em tự ý đổi uống trà thành ăn cơm, anh không bận tâm chứ?"
"Không sao cả, ăn cơm thực tế hơn." Chương Tranh Lam thấy chỉ có hai người bọn họ, bèn hỏi:
"Chẳng phải em nói còn có bạn sao?"
"Vâng, cô ấy vào nhà vệ sinh rồi."
"Ồ!" Chương Tranh Lam đáp lại một tiếng rồi gọi nhân viên phục vụ đến, nói: "Cho tôi một cốc Phổ Nhĩ."
*Phổ Nhĩ là tên một loại trà nổi tiếng, xuất xứ Vân Nam, Trung Quốc.
Nguyễn Tĩnh nhướng mày, hỏi: "Em tưởng sư huynh thích cà phê chứ?"
Chương Tranh Lam cười, đáp: "Mấy hôm nay bụng dạ không khỏe lắm."
Nguyễn Tĩnh không kìm được, trêu: "Nghe nói những người thành công đều có bệnh về dạ dày, quả nhiên..."
Chương Tranh Lam lắc đầu. "Em nói thế là có phần phiến diện rồi, em không thấy những vị quyền cao chức trọng đều có dáng vẻ rất ung dung tự tại sao?"
Nguyễn Tĩnh ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Đang trò chuyện vui vẻ, Nguyễn Tĩnh nhìn thấy Thủy Quang ở hành lang đối diện liền gọi: "Thủy Quang, bên này."
Chương Tranh Lam nghe thấy cái tên này, cả người bỗng sững sờ. Anh nhẹ nhàng đặt cốc trà xuống, ngẩng đầu lên. Nguyễn Tĩnh nói: "Thủy Quang, đây là sư huynh Chương Tranh Lam mà lần trước chị đã kể với em."
Cô gái đứng bên cạnh bàn cũng kinh ngạc chẳng kém Chương Tranh Lam. Anh cười khổ, nhìn biểu cảm của cô, rõ ràng là muốn trốn tránh anh.
Không ai nói gì. Nguyễn Tĩnh cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ nhưng nhất thời cũng không đoán ra được điều gì. Lúc này, nhân viên phục vụ đi qua, cô liền gọi lại, nói: “Phục vụ, chúng tôi muốn gọi món.”
Trước mặt người khác, Chương Tranh Lam không muốn biểu lộ cảm xúc của mình. Anh muốn cười mà không sao cười được, chỉ nhìn Thủy Quang.
Thủy Quang cúi đầu ngồi xuống, lảng tránh ánh mắt của anh. Nếu biết người mà Nguyễn Tĩnh hẹn là anh, cô chắc chắn sẽ không đến. Nếu đã là sai lầm, hà tất phải gặp lại nhau để thêm khó xử.
Nguyễn Tĩnh gọi hai món, sau đó hỏi hai người còn lại. Chương Tranh Lam lật từ đầu đến cuối cuốn thực đơn, cuối cùng chẳng chọn được món gì, lại chuyển cho người bên cạnh.
Thủy Quang không nhận, chỉ khẽ nói: “Tôi không chọn, hai người chọn đi.”
Chương Tranh Lam thu bàn tay đang cầm thực đơn về, đưa cho người phục vụ, tùy tiện gọi mấy món.
Nguyễn Tĩnh cười, nói: “Sư huynh là khách quen ở đây à?”
Chương Tranh Lam gượng gạo nhếch môi. “Từng đến mấy lần.”
Khi thức ăn được dọn lên, Nguyễn Tĩnh vào nhà vệ sinh. Thủy Quang xoay chiếc cốc trong tay, cô không hề thích việc phải ở riêng với anh thế này.
Chương Tranh Lam trầm mặc một hồi rồi thấp giọng hỏi: “Nếu em không muốn nhìn thấy tôi, tôi có thể đi.”
“Không, không cần…” Thủy Quang thầm nghĩ, có đi cũng không phải là anh đi.
Chương Tranh Lam vốn là người sắc sảo nhạy bén, nhưng khi đối diện với cô thì lại trở nên vụng về khác thường. Cô luôn bình thản và lịch sự, giống như một tảng đá vô cùng cứng rắn, nếu chạm vào sẽ cảm thấy lạnh, không chạm vào thì trong lòng lại thấy nặng nề, đúng là tiến thoái lưỡng nan.
Nguyễn Tĩnh quay lại, thấy thức ăn đã dọn hết lên, cô cười nói: “Nhà hàng này phục vụ cũng không tồi nhỉ.”
Nguyễn Tĩnh thấy Thủy Quang cầm đũa bằng tay trái, hiếu kỳ hỏi: “Thủy Quang, em thuận tay trái à?”
Thủy Quang cười xa xăm, trả lời: “Khi còn nhỏ… em học theo người khác, lâu rồi thành thói quen.”
Chương Tranh Lam nhìn cánh tay nhỏ nhắn của cô, chợt nhớ đến lần bảo cô xem chỉ tay, hơi ấm lúc đó dường như vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay anh. Anh ho khẽ, quay mặt đi.
“Sư huynh, kể ra thì em và Thủy Quang đều là đàn em chung trường của anh đấy.”
“Vậy sao, trùng hợp quá.”
Bữa tối trôi qua một cách nặng nề dưới sự điều phối của Nguyễn Tĩnh.
Ra kh