Tác giả: Qifu A
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 134628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/628 lượt.
cho tung tích của Quả Cầu Giấy Nhỏ. Cậu tin rằng người bạn nhỏ của mình không thể nào rời đi mà chẳng nói một lời.
Nghĩ tới nghĩ lui, người có khả năng biết tung tích của Quả Cầu Giấy Nhỏ ắt hẳn là bác sĩ Lục. Nhìn xem Quả Cầu Giấy Nhỏ của cậu tên là Lục Tri Thu, mà bác sĩ cũng họ Lục, và Quả Cầu Giấy Nhỏ lại xuất hiện trong y tế trường vào sáng sớm, chắc chắn Quả Cầu Giấy Nhỏ là bà con của bác sĩ Lục không sai vào đâu được. Tuy không hiểu tại sao bác sĩ Lục lại để một đứa bé bảy, tám tuổi như thế ở một mình trong phòng y tế không bóng người vào sớm tinh mơ như thế, nhưng chắc là có ẩn tình gì đó chăng?
Tiêu Giản Đào không nghĩ nhiều, sau khi tan lớp chào tạm biệt bạn bè xong, cậu bèn ba chân bốn cẳng từ lớp học diễn kịch chạy đến toà y tế, rủi thay nhằm ngay lúc phòng y tế hết giờ làm.
“Bác sĩ… Lục, thế… em đi trước nha.” Giọng của cô y tế nghe có vẻ buồn buồn, tựa như có chuyện gì xảy ra ấy. “Anh…” cô y tá ngập ngừng cả buổi trời không nói được câu nào, cuối cùng đành cầm lấy túi xách cắm đầu xông ra ngoài cửa, vừa khéo lướt ngang qua người Tiêu Giản Đào, thậm chí không kịp nhắc nhở cậu đã hết giờ làm rồi.
Tiêu Giản Đào thầm vui mừng may mà mình đến sớm một bước, nếu như đến trễ hơn vài phút, nói không chừng bác sĩ Lục đã về nhà mất rồi!
Cậu vội xông vào phòng y tá gọi tên Lục Tri Thu, đúng lúc anh đang đứng đó cúi đầu, tay lần tháo từng chiếc nút một để cởi áo blu ra: “Bác sĩ Lục!...” rồi cậu liền khựng lại, những lời tiếp theo tức thì bị cậu nuốt trở lại vào bụng.
Khi cậu xông vào, Lục Tri Thu đang xoay người về phía cậu, hai tay chậm rãi cởi cúc áo. Sắc hoàng hôn ngoài cửa sổ chiếu rọi trên người Lục Tri Thu, làm cho bóng dáng ấy như được khắc thêm một lớp ánh sáng vàng kim lấp lánh mỏng manh. Vẻ ngoài anh vốn đã rất khôi ngô thanh tú, nay được điểm xuyết thêm ánh chiều tà rạng rỡ kia, càng tôn thêm vẻ mảnh khảnh tinh tế nơi anh, thậm chí mái tóc cũng lấp lánh những vạt nắng vàng.
Tiêu Giản Đào biết bác sĩ Lục trông rất là thanh tú, nhưng chưa bao giờ cậu cảm thấy anh xinh đẹp đến nhường này, khiến cậu chẳng thể nào rời mắt khỏi… Liệu đây có phải một nửa mà cậu hằng mong đợi? Người sẽ đi cùng cậu suốt quãng đời còn lại chính là một chàng trai thanh tú trầm tĩnh thế này chăng?
Trái tim Tiêu Giản Đào chợt đập trật một nhịp, cậu chợt nuốt nước bọt trong vô thức.
Nếu như không phải Lục Tri Thu nghe thấy tiếng gọi mà quay đầu nhìn sang, nói không chừng cậu sẽ cứ đứng phỗng ra đó ngây dại ngắm nhìn bóng dáng ấy của đối phương.
Bởi vì đứng ngược sáng, nên Tiêu Giản Đào không sao nhìn rõ thần sắc ẩn trong đôi mắt của Lục Tri Thu, nhưng cậu hiểu đối phương chắc đang thắc mắc cậu đến có chuyện gì.
Tiêu Giản Đào tựa như con rối đột nhiên bị đánh thức bởi cây đũa thần của cô tiên, cậu tằng hắng giọng rồi ngại ngùng hỏi: “Bác sĩ Lục, à ừm… nhà anh có một bé trai khoảng bảy, tám tuổi, tên là Lục Tri Thu phải không?”
Tiêu Giản Đào vẫn không nhìn rõ được vẻ mặt của Lục Tri Thu, Nếu như cậu thấy được, tuyệt đối sẽ sửng sốt trước vẻ mặt của đối phương, ngập tràn tuyệt vọng pha lẫn nét tê dại.
Nghe thấy câu hỏi của cậu, người Lục Tri Thu thoáng khựng lại, khẽ lảo đảo tựa như đứng không vững. Sau đó như đã hiểu ra điều gì, anh đưa tay chống trên chiếc bàn bên cạnh, sau đó ngẩng đầu nhìn về hướng của Tiêu Giản Đào, lắc đầu với vẻ kiên định và điềm tĩnh.
Vừa trông thấy cái lắc đầu của Lục Tri Thu, Tiêu Giản Đào liền ngây người. Cậu chưa từng nghĩ rằng mình sẽ không thể tìm ra cậu bạn nhỏ, vì đối phương quả thực đã từng xuất hiện mỗi khi cậu luyện đọc sáng. Ấy vậy mà bây giờ lại được thông báo rằng cậu bé không phải bà con của bác sĩ Lục, tức thì cậu bèn hốt hoảng: “Sao lại không có được cơ chứ? Chính là một cậu bé trai, dễ thương hoạt bát lắm, nói chuyện vừa ngọt ngào lại trong trẻo. Mỗi sáng năm giờ mấy đều xuất hiện ở tầng hai của y tế trường! Một cậu bé rất thú vị, tên là Lục Tri Thu ấy!” Rồi bỗng dưng cậu lên cao giọng: “Bác sĩ Lục, sao anh lại không biết được chứ?”
Rốt cuộc lần này Lục Tri Thu cũng đã có phản ứng khác. Chỉ thấy anh lặng lẽ đưa tay ra, cầm lấy một tờ giấy ở kế bên, rồi đặt lên bàn. Sau đó anh lại chậm rãi lấy ra một cây bút, mắt cụp xuống, ghì sức viết gì đó trên tờ giấy ấy.
Mỗi một nét một dấu Lục Tri Thu đều ghì mạnh hết sức, nét chữ như thấy qua mặt sau giấy. Thậm chí Tiêu Giản Đào đứng cách đó hai mét cũng nghe thấy rõ mồn một âm thanh đầu bút xé rách bề mặt giấy. Bờ mi của Lục Tri Thu khe khẽ run rẩy, nhưng tay thì rất vững vàng, mỗi một chứ đều ghì thật mạnh dồn sức viết ra, tựa như anh đang mang tất cả tình cảm của mình trút vào trong đó.
Viết xong nét chữ cuối, anh đứng phắt dậy, ngoảnh đầu qua, đưa tờ giấy chìa ra trước mặt Tiêu Giản Đào.
Trên đó chỉ có năm chữ.
Xin lỗi, tôi không biết.
Tiêu Giản Đào không hiểu tại sao bác sĩ Lục lại dồn sức mạnh đến thế, chỉ để viết năm chữ ngắn ngủi kia. Và khi cậu đọc năm chữ ấy, cũng chẳng dâng lên cảm giác quen thuộc nào cả. Dù sao, năm chữ này quá đỗi bình thường, dù cho ba ngày trước đó cậu đã