Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.
gốc cây cô độc đó, thở dài rồi lặng lẽ quay đi. Vừa nãy cô đã hỏi nhân viên ở đây, họ nói hôm nay Cơ tiểu thư còn chưa đến.
Cơ Quân Đào hơi thất vọng nhìn Hoài Nguyệt dời đi. Quá vội vàng, quá lơ đãng, mình đứng phía sau cô ấy không xa nhưng cô ấy thậm chí không hề quay đầu lại lấy một lần. Vì sao cô ấy lại đến xem bức tranh này? Cô ấy thích sao? Hay là cô ấy chê đắt quá? Lần trước anh đã dặn bỏ giá bức này đi và đổi thành tác phẩm không bán. Nếu như cô ấy thật sự thích nó thì anh có thể tìm cơ hội nào đó đế tặng cô ấy.
Anh cứ đứng trầm tư suy nghĩ trước bức tranh của chính mình, hoàn toàn không nhận ra đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua, mình tốn thời gian công sức suy nghĩ vì một người phụ nữ như vậy.
Mặc dù nhiệm vụ phỏng vấn khiến Hoài Nguyệt rất đau đầu nhưng lại có chuyện khác làm cô khá vui vẻ. Sau lần ba người cùng ăn cơm nọ, Lỗ Phong chủ động đề nghị để Đậu Đậu đến ở với mẹ liền mấy kỳ cuối tuần sắp tới vì đến kỳ nghỉ hè Đậu Đậu phải đi với ông bà nội, trong một thời gian dài Hoài Nguyệt sẽ không được gặp con trai.
Mỗi chiều thứ Sáu sau khi đón con về, Lỗ Phong đứng chờ Hoài Nguyệt dưới sảnh tòa soạn, ba người sau đó sẽ cùng đi ăn tối, cuối cùng Lỗ Phong sẽ đưa hai mẹ con về căn nhà liền kề. Đôi khi, Lỗ Phong còn vào nhà chơi với con trai một lát rồi mới đi về. Đến chiều Chủ nhật, Lỗ Phong lại đến đón Đậu Đậu vào thành phố, nhân tiện đón cả Hoài Nguyệt đi cùng. Nếu như đã đến giờ ăn tối thì ba người lại ngồi ăn với nhau để Đậu Đậu không bị đói.
Hoài Nguyệt cảm thấy dường như thỉnh thoảng thời gian lại quay ngược chiều kim đồng hồ, trở về những ngày của quá khứ, nhưng cô lại không biết phải nói với Lỗ Phong như thế nào. Trước kia, họ vẫn cùng đưa đón con như thế này, vấn đề là ở bữa cơm tối. Nhưng đã đồng ý với Đậu Đậu thì bây giờ cô cũng không thể lập tức đổi ý được. Cô cảm thấy hình như Lỗ Phong đang có ý định gì đó, hơn nữa, anh ta cũng đã ba mươi bảy tuổi rồi, vừa mất một đứa con, chắc hẳn vì thế mà càng thêm lưu luyến Đậu Đậu hơn. Nhớ đến câu “bố cũng ở đây, mẹ cũng ở đây, vui quá” của Đậu Đậu, cô lại không nỡ nói gì cả.
Thời tiết đang nóng dần lên. Buổi sáng thức dậy sớm, Hoài Nguyệt tưới nước cho vườn rau xong liền chơi ném bóng với Đậu Đậu trên con đường nhỏ. Hoài Nguyệt ném bóng luôn rơi chính xác vào lòng Đậu Đậu, còn tay Đậu Đậu thì quá yếu nên bóng cứ bay lung tung. Hoài Nguyệt chỉ có thể không ngừng chạy tới chạy lui nhặt bóng, được một lúc đã mệt đến ướt đẫm mồ hôi.
Cơ Quân Đào đứng trong vườn hoa xa xa nhìn một hồi rồi đẩy cửa đi ra.
Hoài Nguyệt nghi hoặc quay đầu lại. Buổi sáng hôm nay, quả thật thái độ Cơ Quân Đào có chút kỳ lạ.
“Ờ?” Cô hơi nhíu mày nhưng vẻ mặt vẫn hòa nhã.
Cơ Quân Đào cũng không biết mình gọi cô làm gì, đành phải nói: “Đợi Đậu Đậu ăn sáng xong, tôi sẽ dạy cháu vẽ tranh”.
“Không cần, Cơ tiên sinh bận như vậy, sao có thể lãng phí thời gian vì một đứa bé được. Để tôi tự dạy cháu vẽ nguệch ngoạc một hồi là được rồi”. Hoài Nguyệt từ chối. Không biết thì không có tội, bây giờ cô đã biết anh là một họa sĩ lớn, làm sao còn dám để anh dạy con mình vẽ tranh nữa!
Cơ Quân Đào không biết vì sao Hoài Nguyệt từ chối nên cảm thấy hơi ngượng ngùng: “Có phải tôi dạy khó quá nên Đậu Đậu không thích không?”
“Đậu Đậu thích mà, chú Cơ xem này, cháu vẽ quả bầu có giống bầu mẹ cháu trồng không?” Đậu Đậu cầm một xấp giấy vẽ chạy tới, đưa cho Cơ Quân Đào.
Cơ Quân Đào vội cầm lấy, trên những tờ giấy có đủ các loại bầu lớn nhỏ, nét vẽ xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng lại sặc sỡ sắc màu. Anh xem một lát rồi bất giác bật cười: “Đậu Đậu vẽ đẹp lắm”.
Hoài Nguyệt cũng tới gần xem tranh của con trai, mặc dù Đậu Đậu vẽ rất méo mó nhưng lại tô màu rất nghiêm túc. Trên đỉnh quả bầu có vẽ cuống, phía dưới có một đốm vàng vàng, chắc là đài hoa đã rụng mất cánh, nhìn cũng rất ra dáng, Hoài Nguyệt cười nói: “Đậu Đậu quan sát tỉ mỉ thật đấy!” .
Hai người ngồi rất gần nhau, Cơ Quân Đào hầu như có thể thấy rõ mạch máu lờ mờ sau vành tai cô và cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi. Tim đập dồn dập, anh ho một tiếng rồi nói: “Cô xem này, ở đây, có phải Đậu Đậu muốn vẽ lớp lông tơ bên ngoài quả bầu không?”
Hoài Nguyệt cũng đã nhìn thấy từ nãy, cô còn đang buồn bực không hiểu vì sao Đậu Đậu lại vạch nhiều vạch nhỏ xíu trên thân quả bầu như vậy, giờ nghe Cơ Quân Đào nói ra mới hiểu, không kìm được, nhẹ giọng nói: “Sao trông cứ như con nhím ấy!”
Rồi cô lại ngẩng đầu nhìn Cơ Quân Đào: “Đúng không thầy giáo Cơ?”
Nụ cười tươi như hoa.
Lần đầu tiên Cơ Quân Đào nhìn thấy Hoài Nguyệt hoạt bát, tinh nghịch như vậy, chợt có cảm giác như hàng vạn đóa hoa đồng thời nở bừng khắp núi đồi. Đẹp vô cùng. Nhất thời bỏ qua tâm sự trong lòng, Cơ Quân Đào mỉm cười, lông mày giãn ra: “Gọi như vậy cũng không sai, tôi dạy Đậu Đậu vẽ tranh, cô gọi tôi là thầy giáo. Nếu cô muốn học thì tôi cũng có thể dạy cô”.
Hoài Nguyệt thầm nghĩ, nếu như đúng là thầy giáo thì tốt thật, như vậy cho dù có chơi xấu cũng nhấ