Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.
à câu xin lỗi.
“Đừng nói như vậy, anh mới là người nên xin lỗi”. Cơ Quân Đào cười khổ sở: “Là lỗi của anh, đã mạo phạm em, mong em tha thứ”.
Hoài Nguyệt nghe ra sự khó chịu trong giọng nói của anh. Mình thật sự là quá đáng, mình là phụ nữ mà lại mở miệng nói xin lỗi sau chuyện đó. Lúc nói không chú ý, nói ra rồi mới biết đây cũng là một “ca” khó xử đối với đàn ông. Chỉ có điều cô không thể chữa được nữa.
“Cảm ơn anh đã đưa em về”. Hoài Nguyệt nói nhỏ rồi mở cửa xe bước xuống. Cô không dám quay lại, không thể tưởng tượng Cơ Quân Đào đang nhìn mình với ánh mắt như thế nào.
Cơ Quân Đào xuống xe, mở cốp lấy hành lý của cô xuống, anh cầm tay kéo đưa cho cô nói: “Nghỉ ngơi cho tốt”.
Hoài Nguyệt ờ một tiếng, kéo va li đi vào thang máy.
Rốt cuộc cũng đã giải quyết xong, nhưng trong lòng cô lại không có cảm giác vui mừng khi trút được gánh nặng.
Giọng nói của Cơ Quân Đào nghe rất bình tĩnh, nhưng lúc anh đưa tay kéo va li cho cô, cô có thể cảm thấy ngón tay anh còn lạnh hơn tay mình, hoàn toàn không còn sự ấm áp như lúc đón cô ở cửa tòa soạn. Cô biết rõ anh thích mình nhưng lại nhẫn tâm đẩy anh ra. Vừ rồi ở trên xe, mặc dù Cơ Quân Đào vẫn không nói nhiều như trước nhưng rõ ràng tâm trạng đã rất tốt, cũng có thể bông đùa vài ba câu. Đối với anh thì đây đã là chuyện rất khó xảy ra, vậy mà mình lại không chịu để sự vui vẻ này được kéo dài thêm chốc lát, chưa xuống xe đã vội vàng vạch rõ ranh giới với anh ấy rồi.
Hoài Nguyệt cảm thấy mình đúng là một người phụ nữ xấu xa, ích kỷ. Vì bệnh tình và thân phận của anh ấy nên mình vẫn suy tính thiệt hơn không dám thử, không dám mạo hiểm, đã nhẫn tâm vứt bỏ sự chân tình của anh ấy như ném đi một chiếc giày cũ. Cơ Quân Đào, cô thầm nghĩ, xin lỗi đã phụ lòng anh.
Cơ Quân Đào gắng gượng lái xe về căn nhà liền kề ở ngoại ô. Anh ấn điều khiển mở cửa ga ra lên. Nhìn ga ra tối om, đột nhiên anh cảm thấy cửa ga ra rất nhỏ, trần ga ra rất thấp, tường hai bên rất hẹp, anh nghĩ anh không thể nào lùi xe vào ga ra mà không va quệt. Anh nhìn thẳng về phía trước, nhìn mãi, nhìn mãi rồi rốt cuộc từ bỏ. Lấy điện thoại ra, anh gọi cho Cơ Quân Dã đang ở trong nhà. “Tiểu Dã, đi ra đánh xe vào ga ra giúp anh”.
Cơ Quân Dã đang nói chuyện với A Thích trong nhà. Anh trai ra ngoài không nói câu nào, cô biết anh đi đón Hoài Nguyệt nên cũng không nói gì. Tin tức đó là chính cô đã vờ như vô tình tiết lộ với anh trai.
Cô biết tuần này Cơ Quân Đào sống rất vô vị, không ngờ anh lại đến phòng triển lãm Tố những ba lần, nhất định là vì không chịu nổi cảnh mòn mỏi chờ đợi Hoài Nguyệt trong phòng. Cô mừng rỡ nói với A Thích: “Bệnh của anh trai em đúng là đã khỏi rồi. Thật không ngờ có lúc anh ấy lại không muốn ở một mình nữa”. Cô và A Thích đã bàn bạc với nhau, đợi Cơ Quân Đào đón Hoài Nguyệt về rồi bốn người cùng ra ngoài ăn cơm, thậm chí hai người còn đặt trước phòng riêng ở nhà hàng.
“Xem kìa, vui đến mức còn không đánh xe vào ga ra được nữa kìa”. Cô cười nói với A Thích: “Anh trai em đúng là vô dụng, Hoài Nguyệt chính là kiếp đào hoa trong số mệnh anh ấy”.
Cơ Quân Đào đi vào với thần sắc mệt mỏi, ném chìa khóa cho Cơ Quân Dã rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt.
“Không được uống thuốc tránh thai, có thai chúng ta cưới luôn”. A Thích cười nói.
“Em còn chưa muốn cưới, nếu anh không mua thì tự em đi mua”. Cơ Quân Dã không vui nói: “Cùng lắm thì mặt dày một lần là cùng chứ gì”.
“Không được, tác dụng phụ của loại thuốc đó quá mạnh, uống vào ít nhất trong vòng nửa năm không thể có thai vì sẽ ảnh hưởng đến thai nhi”. A Thích nghiêm mặt nói.
“Trong nửa năm em sẽ không kết hôn, cũng sẽ không có thai”. Cơ Quân Dã cũng nghiêm mặt: “Anh trai không kết hôn, em cũng không kết hôn”.
“Không có thai ngay cũng không được uống”, A Thích nói: “Thật sự không tốt cho cơ thể mà, Tiểu Dã, em nghe lời đi”.
Cơ Quân Dã tức giận đi ra ngoài cửa: “Tại sao lúc ấy không nghĩ, bây giờ lại còn lắm chuyện?”
A Thích vội đuổi theo, thoáng thấy Cơ Quân Đào đang đứng trước cửa nhà vệ sinh liền xấu hổ gãi đầu nói: “Quân Đào, anh khuyên Tiểu Dã đi. Loại thuốc đó thật sự không thể uống lung tung được”.
Cơ Quân Đào nói với em gái: “Bất kể có thai hay không thì cũng chuẩn bị cưới đi. Em cũng ba mươi rồi, muộn nữa là không sinh được đâu. Đừng để đến lúc uống thuốc cũng vô dụng”.
A Thích nói: “Đúng vậy, đúng vậy, không phải em còn nói nhận Đậu Đậu làm con rể à?”
Cơ Quân Dã trợn mắt nhìn A Thích: “Đầu đất!” rồi lại nói với Cơ Quân Đào: “Anh, anh đi ngủ một lát đi, em thấy sắc mặt anh kém lắm. Em cũng phải nghỉ một lát, chúng ta ra ngoài ăn một chút”.
Cơ Quân Đào nói: “Anh không ăn đâu. Bọn em ra ngoài ăn đi, để anh yên tĩnh một lát”.
Cơ Quân Đào lết từng bước một về phía phòng vẽ, đầu đau như muốn nứt ra. Buổi tối hôm đó hai người gần nhau, anh không hề dùng bất cứ biện pháp nào, bởi vì trong phòng anh trước giờ đều không có mấy thứ đó, anh cũng chưa từng nghĩ tới có một ngày sẽ tiếp xúc thân mật với một người ph