Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1976 lượt.

vào xe, chiếc xe thể thao chạy như bay tới bệnh viện, vị bác sĩ sớm đã được sắp xếp liền đẩy Kiều Ưu Ưu vào phòng cấp cứu.
Rất nhanh sau đó, đã có rất nhiều người đứng chờ trước cửa phòng cấp cứu, ai cũng lo lắng sợ hãi và chờ đợi, hai bà mẹ là nóng lòng nhất, đôi mắt họ đã đỏ hoe, chỉ sợ Kiều Ưu Ưu và đứa bé xảy ra chuyện gì không may.
* * *
Người bác sĩ trung tuổi vừa ra khỏi phòng cấp cứu đã bị vây lại, bác sĩ nói: “Có hơi ra máu, gần đây có phải cô ấy đã chịu sự kích động nào không? Hoặc là áp lực quá lớn?”
Lời nói của bác sỹ khiến tất cả mọi người mơ màng, cô có thể chịu sự kích động nào? Trì Lâm nói với bác sĩ: “Mấy hôm trước tôi đưa cô ấy đi khám thai, đứa bé rất khỏe, không có vấn đề gì, hay là do công việc quá mệt mỏi?”
“Trước mắt đứa trẻ và người mẹ đều không có vấn đề gì, nhưng để giữ an toàn thì vẫn phải nằm tại chỗ để giữ thai, đề phòng ngộ nhỡ…”
Bà Kiều nghe mà thấy sợ, bà Trử nghe mà thấy đau lòng. Hai bà đều mong Kiều Ưu Ưu và đứa bé được khỏe mạnh, nhưng hiện thực lại luôn nằm ngoài dự tính của họ. Hai bà đã hạ quyết tâm, cho dù Kiều Ưu Ưu có kiên trì thế nào đi chăng nữa thì sau khi xuất viện cũng buộc phải chuyển về nhà ở, còn về chuyện chuyển về nhà nào, đây lại là vấn đề. Ưu Ưu được đưa vào phòng bệnh để nghỉ ngơi, họ đứng ngoài thảo luận vấn đề này.
Bà Trử nói: “Tôi cả ngày có hai tư tiếng đồng hồ, có thể chăm sóc tốt cho Ưu Ưu.”
Bà Kiều nói: “Nhà tôi yên tĩnh, mà tôi cũng có hai tư tiếng đồng hồ, hơn nữa Ưu Ưu về nhà tôi thì tinh thần nó mới có thể thả lỏng.”
“Vậy ý của bà là tôi quá hà khắc, không thể giúp cho Ưu Ưu thả lỏng.”
Bà Kiều cũng không tỏ ra yếu thế: “Bà nghĩ nhiều rồi, tôi dù sao cũng là mẹ đẻ của Ưu Ưu.”
“Trong bụng của Ưu Ưu là cháu nội tôi!”
“Thấy chưa, thấy chưa, tôi sớm đã nhìn ra rồi mà, bà chỉ quan tâm tới bụng của Ưu Ưu, hoàn toàn chẳng để ý xem nó có khỏe hay không!”
“Bà nói thế tức là có ý gì? Sao tôi lại không quan tâm tới Ưu Ưu?”
Hai bà mẹ mỗi người một câu sắp cãi nhau đến nơi, Trử Tư và Trử Minh Tử vội chạy ra khuyên hai bên nên bình tĩnh nói chuyện với nhau. Anh trai Ưu Ưu kéo bà Kiều ra chỗ khác, Trì Lâm không ngừng an ủi bà, bà Kiều bắt đầu than phiền kể lể tới sự vất vả của Ưu Ưu: “Gả tới nhà họ chẳng được sống yên ổn, tới lúc có thai mà cũng chẳng thấy bóng dáng Trử Tụng đâu, về được một tí thì lại đi, Bắc Kinh cũng đâu phải không có không quân, tại sao cứ nhất quyết ở lại cái vùng đất đó? Có phải là thấy ngứa mắt với Ưu Ưu nhà chúng tôi? Nếu thế thì cứ nói thẳng ra, Kiều gia chúng tôi cũng chẳng phải không thể nuôi nổi một đứa trẻ.”
Bà Trử cũng đầy một bụng trách móc, nhất là với câu nói đó của bà Kiều.
“Tôi chỉ coi trọng đứa bé như thế nào? Tôi đối xử với Ưu Ưu không tốt à? Không quan tâm tới nó? Thằng ba có khi nào về nhà mà tôi không làm mặt nặng mày nhẹ với nó đâu, còn chẳng phải là thương cho Ưu Ưu sao?”
Trử Tư nhẹ nhàng an ủi: “Ôi mẹ, mẹ thương chị ba, chúng con đều đã được chứng kiến.”
“Con xem bà ta nói câu đó là có ý gì?”
“Bác Kiều chẳng phải cũng chỉ lo lắng thôi mà.”
“Ai mà không lo lắng chứ? Nằm bên trong kia là con dâu của tôi, lẽ nào tôi lại không lo lắng?”
“Lo lắng, buộc phải lo lắng!”
“Con đừng có nói chen ngang!”
“Mọi người đều nói ít thôi, Ưu Ưu lúc này cần phải nghỉ ngơi, đừng có tập trung xung quanh đây nữa nên về nhà hết đi, chỉ để lại hai người chăm sóc Ưu Ưu.” Ông Kiều vốn chẳng nói năng gì giờ cuối cùng cũng lên tiếng, khiến mọi người im lặng không nói nữa. Lúc này ông Trử nhận được điện thoại từ thư kí, sắc mặt chợt trở nên nghiêm trọng và đi ra khỏi phòng bệnh.
“Thủ trưởng, tam quân đặc phái của kế hoạch Z đã xảy ra vấn đề.”
Ông Trử quay lại nhìn phòng bệnh, chắc chắn không có người nghe thấy mới tiếp tục nghe điện thoại.
“Một chiếc máy bay trên đường trở về thì động cơ bất ngờ bốc cháy và phát nổ, phi công là phó đoàn Trử…”
Chương 46
Kiều Ưu Ưu vừa trải qua một giấc mơ thật dài, trong mơ cô lại thấy con chó béc giê vẫn thường xuất hiện trong những cơn ác mộng trước đây, cô sợ đến nỗi cứ mải miết chạy, chạy mãi, con chó không ngừng đuổi theo cô, há to mồm để lộ những chiếc nanh dài như muốn cắn xé và nuốt chửng cô vậy. Sau đó, có người đứng chắn ngay phía trước cô, để mặc con chó sủa lớn trước mặt anh, Kiều Ưu Ưu không thể nào nhìn rõ được khuôn mặt của người ấy.
Trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một chàng thanh niên, dường như quanh người anh tỏa ra một vầng hào quang, dịu dàng nhưng cũng vô cùng rực rỡ, cô bị mê hoặc bởi nụ cười ấy đến mức không muốn rời mắt ra. Nhưng sau đó, ai đó đã làm gẫy chiếc đàn violon làm chàng thanh niên khóc rất lâu.
Lại là ai đã ném vỡ đầu người khác, cô nhìn thấy Tả Khiên đang gào thét trên giường bệnh, nước mắt không ngừng rơi xuống, vừa nhìn thấy cô đã quát mắng đuổi đi.
Cô không ngừng tìm kiếm, vẫn thấy thiếu vắng sự tồn tại của một người nào đó, nhưng cô không thể nhớ ra tên của anh, không thể nhớ được khuôn mặt của anh, trong lòng cảm thấy trống rỗng.
Cô nhìn thấy một dáng hình vô cùng gần gũi, quen t


Disneyland 1972 Love the old s