Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
độc cố gắng chịu đựng nỗi đau và bám chặt vào một mảnh vỡ máy bay, ý thức duy nhất còn tồn tại mách bảo anh, anh không thể từ bỏ như vậy được, Ưu Ưu và con anh đang mong chờ anh sớm bình an trở về, anh có thể sắp được nhìn thấy họ, anh không thể từ bỏ như thế này được.
Trử Tụng khó nhọc nhấc một cánh tay của mình lên, nhìn thấy cánh tay đang bị băng trắng, hơi động đậy hai chân, một cơn đau thấu tim gần như khiến anh phải rơi nước mắt. Nhưng anh biết, nước mắt của anh không phải bởi vì đau đớn mà là vì sự tồn tại của những vết thương này, có lẽ cũng là sự báo hiệu cho việc anh không còn cách nào để tiếp tục bay được nữa.
Ý nghĩ này gần như khiến Trử Tụng tuyệt vọng, không phải là chưa có sự chuẩn bị, mỗi lần bay đều có khả năng xảy ra sự cố, nhưng cái ngày ấy thực sự đã đến thì cảm giác tuyệt vọng lại khiến người ta không thể chịu đựng. Anh đã đem tất cả tuổi thanh xuân và nhiệt huyết của mình dâng hiến cho bầu trời xanh này, vậy mà giờ đây chỉ một vụ nổ đã cướp đi hết tất cả những gì anh có.
Trử Tụng mím chặt môi, hai mắt nhắm chặt, cố chịu đựng nỗi đau và nước mắt tuyệt vọng đang dần như trào ra, bàn tay nắm thành nắm đấm, anh đang cố nhịn. Nhưng vẫn không thể tiếp tục chịu đựng được nữa. Từng tiếng khóc dâng lên trong cổ họng, Trử Tụng ngước lên hét thật to như để giải tỏa nỗi niềm.
“Á!”
“Anh ba!”
“Trử Tụng, cậu bình tĩnh lại đi!”
“Á… Á!” Trử Tụng hoàn toàn không thể bình tĩnh được, anh dứt bỏ ống truyền trên cánh tay, ném tất cả mọi thứ có thể chạm vào được xuống đất. Ngực anh không ngừng phập phồng, bàn tay không ngừng đấm xuống giường, dường như muốn dốc hết sức đấm nát cái giường. Gân xanh hai bên thái dương nổi lên, anh tuyệt vọng, anh không cam tâm, nhiều hơn hết là anh không nỡ.
Trử Tư và Tả Khiên vội vàng giữ chặt cơ thể đang trút giận của anh, chỉ sợ anh quá kích động sẽ làm rách những vết thương vốn đã dần lành lại.
“Buông tôi ra! Hai người cút đi cho tôi! Cút!” Trử Tụng hét lên, giống như một con quái vật bị bắn trúng tên, cố sức giằng co.
Trử Tư và Tả Khiên không nhẫn tâm nhìn thấy Trử Tụng như vậy, bọn họ đều hiểu, sự việc này chắc chắn sẽ là sự kết thúc cho sự nghiệp bay của Trử Tụng. Biến cố này, đừng nói là Trử Tụng không chịu đựng được, ngay cả những người bên cạnh anh cũng đều khó chấp nhận được.
“Anh ba, anh bình tĩnh đi, anh còn có chúng em, còn có chị ba, chị ấy luôn chờ anh về, chị ấy rất lo cho anh.”
Trử Tụng không nghe thấy gì hết, anh chỉ biết mình là đồ bỏ đi rồi, rời xa máy bay, rời xa bầu trời, anh chẳng còn là gì nữa, anh đã mất tất cả. Người không còn gì như anh, sao có thể chăm sóc cho Kiều Ưu Ưu? Sao có thể trở thành người hùng trong lòng cô, anh sao còn xứng với cô?
“Trử Tụng cậu tỉnh táo lại đi, không làm phi công nữa thì cậu cũng còn những lựa chọn khác, cậu vững vàng lên đi, có được không?” Tả Khiên giận dữ ấn vai anh xuống.
“Mẹ kiếp cậu không hiểu gì hết, chẳng hiểu cái gì!” Khi anh tuyệt vọng nhất, tưởng rằng kiếp này chẳng làm nên trò trống gì, khi mà trong lòng chỉ tràn đầy sự hối hận với người anh em thì bầu trời xanh kia đã cứu anh, cho anh hi vọng, giúp anh hồi sinh, nhưng đến hôm nay, anh đã mất đi tất cả. Máy bay J-11 đã không còn thuộc về anh, anh chỉ có thể ngước lên ngắm nhìn tư thế mạnh mẽ của máy bay, nhưng lại không còn tư cách gì để bước lên nó. Sự tuyệt vọng này còn khiến anh cảm thấy hối hận, tại sao lúc đó lại nhảy dù.
“Đúng! Tôi chẳng hiểu gì, tôi không giống như cậu, chỉ vì một chuyện mà dốc toàn bộ sức lực ra để làm cho tốt nhất, nhưng tôi có thể hiểu được sự đau khổ khi mất mát, đã như vậy rồi nhưng cậu còn có cách nào khác để thay đổi hiện thực không? Cậu có biết rằng khi cậu xảy ra chuyện bố mẹ cậu đã lo lắng như thế nào? Ưu Ưu đã quá sợ hãi, cô ấy cả ngày chỉ túc trực bên cậu, không dám ngủ, chỉ sợ cậu xảy ra chuyện gì, cô ấy thậm chí…”
Tả Khiên kích động, suýt nữa nói hết mọi chuyện ra, Trử Tư vội vàng kéo anh lại.
Trử Tụng nghe xong cũng không giằng co nữa, ánh mắt mơ hồ không nhìn thấy điểm dừng, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt đang vô cùng lo lắng của Trử Tư, anh hạ thấp giọng nói: “Thậm chí làm sao? Ưu Ưu đã bị làm sao?”
Trử Tư nhất thời không biết nên trả lời câu hỏi của anh như thế nào, nói lắp ba lắp bắp: “Chị ba, chị ấy… nếu chị ấy biết anh đã tỉnh rồi thì chắc sẽ vui lắm.”
“Ưu Ưu đâu rồi?”
“Chị ấy… chị ấy…”
Lời nói không rõ ràng của Trử Tư đã khiến Trử Tụng bất an, anh quay sang nhìn Tả Khiên, Tả Khiên trốn tránh ánh mắt dò xét của Trử Tụng, thấp giọng nói: “Ưu Ưu chăm sóc cậu cả một ngày nên đã về nhà nghỉ rồi.”
“Đưa tôi đi gặp Ưu Ưu.”
“Cậu nghỉ ngơi đi đã, đợi sau khi trời sáng.”
Trử Tụng ngắt ngang lời Tả Khiên, kiên quyết lặp lại: “Đưa tôi đi gặp Ưu Ưu!”
Dường như trong tiềm thức có một giọng nói đang nói với anh rằng, Ưu Ưu không khỏe, rất không khỏe, Ưu Ưu đang rất cần anh, anh phải ở bên cô.
“Anh ba!” Trử Tư quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, không muốn để Trử Tụng nhìn thấy những giọt nước mắt của anh. Thế nhưng có những chuyện, anh buộc phải nó