Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
ủa con, nếu mẹ là Trử Tụng thì mẹ sớm đã ly hôn với con rồi.”
“Vậy thì mẹ bảo anh ấy ly hôn đi.” Kiều Ưu Ưu bình thản trả lời.
Bà Kiều tức quá không chịu nổi, không thốt ra được lời nào, thở mạnh liên hồi. Một lúc lâu sau bà mới chầm chậm mở miệng nói: “Tôi đã làm chuyện gì xấu xa chứ? Con trai thì không chịu kết hôn, con gái kết hôn rồi lại không chịu sống tử tế, hai đứa rõ ràng là cố tình muốn mẹ phải tức chết?”
Kiều Ưu Ưu nhích sang phía bà Kiều, vỗ vào vai bà giúp bà bớt nóng giận, nhẹ nhàng dỗ bà: “Mẹ tức giận với con thì không đáng đâu, tức hại người thì làm thế nào? Mẹ đừng có chấp nhặt con là được thôi. Tức giận với anh con lại càng không đáng, mẹ ở đây bực tức, anh ấy thậm chí còn chẳng biết vì sao mẹ lại tức đến vậy?”
Bà Kiều trừng mắt nhìn Kiều Ưu Ưu: “Sao tôi lại sinh ra một đứa con gái như thế này?”
Kiều Ưu Ưu ngoác miệng cười hì hì, ánh mắt nhấp nháy sự “đưa chuyện”.
“Chẳng phải mẹ đã tìm cho anh trai con vài cô gái rồi sao, đều không được à?”
“Hừ!” Nói tới con trai, bà Kiều lại càng tức giận, “Chẳng muốn nhắc tới nó nữa.”
“Anh ấy vẫn chưa dứt với ai kia à?” Kiều Ưu Ưu hạ thấp giọng dò hỏi, chỉ sợ bị nhân vật chính nghe thấy.
“Không biết!”
“Nếu không thì để hai người họ kết hôn luôn cho rồi.”
“Chỉ có mẹ nghĩ thôi, cái người anh tài cán của con lại không nghĩ thế! Người ta tiếng tăm như vậy, sao có thể đồng ý kết hôn?” Bà Kiều cố ý đẩy cao giọng cho ai đó nghe thấy. Thế nhưng cái người đó lại đang nghe nhạc và hứng ánh mặt trời, làm sao mà quan tâm cho được?
“Điểm mấu chốt là mẹ cũng không hài lòng.”
Kiều Ưu Ưu bĩu môi: “Không nói chuyện này nữa. Mẹ, tối nay ăn gì ạ?”
“Lại còn ăn, con ăn nhiều quá nên béo rồi phải không? Nhìn mặt con này, toàn là thịt!” Bà Kiều véo má Kiều Ưu Ưu, cau mày nói.
“Không ăn thì chỉ có ngủ, sao có thể không béo?” Kiều Ưu Ưu cũng thấy mình béo lên so với lúc trước khi đi, đã có mỡ bụng rồi, véo đâu cũng thấy thịt.
Đôi mắt bà Kiều chợt sáng lên: “Hay là có rồi?”
Kiều Ưu Ưu cố ý tỏ ra thản nhiên, tiếp tục lật tạp chí, “Con không biết.”
“Nói như vậy nghĩa là có khả năng à? Ái chà, lần này thì tốt rồi.” Bà Kiều vô cùng hưng phấn, cười tới mức mặt hằn lên vết nhăn.
“Cho dù là có rồi thì mẹ cũng không cần thiết phải vui tới mức đó chứ! Mẹ xem mẹ kìa, vết nhăn đã lộ hết ra rồi, phí mất bao nhiêu công chăm sóc!”
“Nhiều lời!” Bà Kiều cười rồi trừng mắt nhìn Kiều Ưu Ưu: “Mẹ đã chờ cái ngày này bao nhiêu lâu rồi? Anh trai con không kết hôn, con thì không sinh con, cháu nhà người ta đã biết đi mua xì dầu rồi, cháu mình thì vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.”
“Lần này cũng chưa chắc đâu, không biết chừng vài hôm nữa con sẽ lại đến tháng.”
“Nhưng cũng vẫn còn một nửa cơ hội, mẹ cảnh cáo con, mấy ngày này phải chú ý ăn mặc đấy, lại còn đi đôi giầy cao đến vậy, con đang ghét con trai con sống lâu quá đấy à?”
Kiều Ưu Ưu không tiếp lời, nếu như cho bà biết hôm nay cô không chỉ đi giầy cao gót, mà còn phẫn nộ đi đánh nhau với người ta thì cô dám chắc mình sẽ bị đuổi ra khỏi nhà mất.
Có phải có thai hay không thì bản thân cô cũng không dám đưa ra kết luận, những ngày tháng làm MC lại sắp tới, đến lúc đó sẽ có đáp án. Kiều Ưu Ưu tự nhủ với mình rằng không được suy nghĩ nhiều, có hay không có đều thuận theo tự nhiên, để tránh tới khi đó lại có được kết quả mà mình không mong muốn, vừa đau lòng lại vừa mệt người. Còn về chuyện cô có hi vọng có một đứa con hay không thì bản thân cô cũng không biết chắc. Không quá kì vọng cũng chẳng chán ghét, chắc chỉ tới khi có kết luận cuối cùng thì cô mới biết suy nghĩ thật của mình.
Bữa tối có ba người, bà Kiều thỉnh thoảng mới nói vài câu với con gái, Kiều Ưu Ưu ậm ừ trả lời, anh trai Kiều Ưu Ưu cũng chẳng nói lời nào, bà Kiều để mặc anh, anh cũng không chủ động nói chuyện. Kiều Ưu Ưu cảm thấy anh trai mình và anh hai của Trử Tụng nên do một người mẹ sinh ra, tính cách y như nhau.
Anh cả nhà họ Kiều làm kinh doanh, Kiều Ưu Ưu đến bây giờ cũng chẳng biết anh cô rốt cuộc là buôn bán đầu tư cái gì, chỉ biết là rất nhiều tiền, nghe đồn ở bên cạnh anh cũng không thiếu đàn bà. Mà từ trước tới nay, Kiều Ưu Ưu không hay để ý tới những việc không liên quan đến mình, vì vậy cô chưa bao giờ chủ động hỏi anh. Hai anh em nhà này trông bề ngoài thì có vẻ không thân thiết, nhưng trong lòng Ưu Ưu biết rõ ràng người làm anh không thể không thương em gái. Từ nhỏ đã vậy, nếu không thì tính khí của cô cũng không tệ như bây giờ, còn không phải là do có người đứng đằng sau sao, cứ sau khi gây chuyện là lại có người giúp cô giải quyết hậu quả.
Sau khi ăn uống nói chuyện xong, Kiều Ưu Ưu cuối cùng cũng nhận được lệnh thả cho về nhà, cô cầm áo khoác và túi xách lên đi về không chút do dự, bà Kiều nhìn bóng lưng cô mà thấy chua xót, sao lại đẻ ra hai đứa con như vậy chứ, thật chẳng có phúc phận!
* * *
Lúc Kiều Ưu Ưu đang tắm thì cả điện thoại bàn lẫn di động đều kêu liên hồi, tiếng nước chảy ngăn cách hẳn thế giới bên ngoài, Kiều Ưu Ưu hoàn toàn không nghe thấy gì, khi cô bước ra khỏi phòng tắm thì