Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

à, dưới sự chỉ đạo của Kiều Ưu Ưu, Trử Tụng đầu tiên là đi tắm, rồi sau đó lên giường đi ngủ. Anh nghịch ngợm đè Kiều Ưu Ưu xuống dưới mình, tất nhiên sẽ tránh xa phần bụng của cô, ôm hôn cô, nhưng khí lực bất tòng tâm, Trử Tụng cực kì đau khổ. Kiều Ưu Ưu cũng mềm lòng, đành dúng tay giúp anh giải quyết và làm bẩn cả ga giường, Trử Tụng với khuôn mặt tiếc nuối sờ vào bụng Kiều Ưu Ưu và nói: “Con trai, con có thấy không, chỉ vì con mà anh em con đã mất đi như thế đấy.”
“Là con gái!” Kiều Ưu Ưu phản bác.
“Ồ, chỉ vì con mà em gái con tiêu rồi.”
Kiều Ưu Ưu kéo tay anh ra, nói rất nghiêm túc: “Trong bụng em đây là con gái!”
“Được rồi, con gái, con gái cưng, bố sai vì đã nhìn nhầm giới tính của con, lần sau nhất định sẽ chú ý hơn.”
Mang thai được hai tháng nên không thể nhìn ra là trai hay gái, thế nhưng Kiều Ưu Ưu từ lúc có bầu tới giờ luôn nhận định rằng mình đang mang một bé gái, hơn nữa người ta đều nói ăn chua cay sẽ là con gái, cô luôn muốn ăn ớt nên chắc chắn đây là con gái, không thể chạy đi đâu được.
Buổi chiều ánh nắng rực rỡ, nhưng cả phòng ngủ tối lại vì đã bị rèm cửa dày che đi hết ánh sáng. Kiều Ưu Ưu nhìn khuôn mặt Trử Tụng lúc ngủ. Càng nhìn càng thấy đẹp, thực ra Trử Tụng rất đẹp trai, nhất là sau khi anh đi bộ đội, cơ thể trở nên rắn chắc, gầy nhưng khỏe mạnh.
“Sinh con trai có thể giống anh, lông mày, đôi mắt, cái mũi, còn cái miệng nữa” ngón tay Kiều Ưu Ưu dừng lại trên môi anh, môi anh rất mềm và ẩm ướt, khi hôn khiến toàn thân cô run rẩy, Kiều Ưu Ưu chỉ nghĩ thôi mà khuôn mặt cũng đã nóng lên, ngón tay rời tới bên má và véo nhẹ, “Nhưng không được ngốc nghếch giống anh, âm thầm thích người khác cũng không chịu nói, tự mình chịu khổ, em không muốn con trai em phải khổ như vậy.”
Kiều Ưu Ưu chạm nhẹ vào tai anh, Trử Tụng luôn rất thích được ôm cô vào lòng và nghịch tai cô, cô không biết cái tai có gì hay ho, như lúc này chạm vào tai anh, cô cũng vẫn không thấy có gì đặc biệt. Nhưng cô lại bị rung động, nghiêng người hôn anh, môi cô lướt qua má rồi cuối cùng dừng lại trên môi anh, lấy lưỡi liếm nhẹ đôi môi hơi khô của anh, khi đã thỏa mãn và rời đi thì lại bị anh giữ chặt đầu lại.
Trử Tụng như đang nửa tỉnh nửa mơ, giọng nói kèm theo sự lười biếng và mê hoặc, “Đùa với anh lâu như vậy, không chịu trách nhiệm làm sao được?”
“Á, anh lại muốn bắt nạt em à, ngủ đi!”
Kiều Ưu Ưu muốn trốn nhưng lại bị anh giữ lấy cằm không thể động đậy, đôi mắt nhỏ dài hơi khép lại, một bên mép nhếch lên mang theo nụ cười tinh ranh, “Vốn đang ngủ rất ngon lành, nhưng em hết đùa với mũi rồi đến miệng anh, rồi lại còn hôn tai anh, lại còn lí nhí cái gì nữa chứ.”
“Anh nghe thấy rồi à?” Kiều Ưu Ưu sầu não, cô không muốn để anh nghe thấy những lời đòi lại sự công bằng cho con trai của mình, đó là những lời tự trách móc mình không tốt, cô thấy xấu hổ quá.
Trử Tụng nghiêng người hôn lên bờ môi cô và lưỡi không ngừng khiêu khích, cô trốn thì anh đuổi theo, một lúc sau thì nhịp thở của hai người bắt đầu không còn bình thường. Bàn tay không yên phận của Trử Tụng luồn vào trong áo cô, chạm vào nơi mềm mại ấy, ngón tay vê nhẹ nhàng, Kiều Ưu Ưu thở mạnh, eo không ngừng co lại, khiến cho ngọn lửa dục vọng trong anh ngày càng mạnh mẽ. Trử Tụng biết cô cũng muốn nhưng lại sợ làm ảnh hưởng tới đứa bé, anh chầm chậm tiến vào, Kiều Ưu Ưu lập tức có cảm giác muốn ngăn lại, Trử Tụng liếm miệng cô, an ủi nói: “Anh sẽ nhẹ thôi, không sao đâu.”
“Nếu ảnh hưởng tới con thì làm thế nào?”
“Không đâu, sẽ không sao đâu.”
Kiều Ưu Ưu cong người lên, bàn tay anh chạm vào lãnh địa nóng rực trong cô, khiến cô rên rỉ không ngừng, cả người dần dần ửng hồng. Trử Tụng thở dốc và bắt đầu chuyển động lên xuống. Kiều Ưu Ưu vốn chỉ có ý thương cho Trử Tụng, muốn để anh nghỉ ngơi, thế nhưng ngủ được một lúc thì bọn họ lại quấn lấy nhau, quả nhiên là không thể ở quá gần nhau, nếu không cho dù là có em bé rồi cũng không thể tránh được ảnh hưởng.
Tiểu biệt thắng tân hôn, nhất là sau khi nắm được tình cảm của đối phương, mỗi giây mỗi phút ở bên nhau đều quá ngọt ngào. Ngoài đêm đầu tiên tương đối yên bình, đêm thứ hai ở trong bệnh viện, thời gian sau đó chỉ cần ở cạnh nhau, tay Trử Tụng sẽ chẳng có lúc nào để yên, đến ngay cả lúc ra ngoài đi dạo thì anh cũng sẽ khoác tay lên cổ Kiều Ưu Ưu và trao những nụ hôn. Trử Tụng đã không ít lần nghĩ, nếu như không có con thì tốt biết mấy, anh cũng chẳng phải chịu đựng cực khổ như thế này.
Đứa con nhà họ Trử quả thực cũng không dễ dàng gì, lúc mới bắt đầu thì gặp phải một người mẹ không yêu mình, sau đó lại phát hiện lòng dạ người cha cũng nhẫn tâm như vậy, đứa bé này có thể sống được, thì cơ thể nhất định sẽ khỏe gấp bội phần, trái tim rộng lớn, đây chính là rèn luyện từ trong phôi thai mà ra.
* * *
Lễ tình nhân mãi mãi là một ngày quan trọng, lễ tình nhân chưa tới mà ở khắp mọi nơi đều là quảng cáo, phim ảnh, biểu ngữ tuyên truyền về lễ tình nhân, đến ăn mày cũng biết mười bốn tháng hai là ngày lễ tình nhân.
Kiều Ưu Ưu cố ý không nhắc tới, nhưng Trử Tụng cũng dườn