Tác giả: Điền Phản
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1257 lượt.
khiến nó trở nên đầy sức sống.
Đây là lần đầu tiên sau khi khai giảng Triệu Thuỷ Quang gặp Đàm Thư Mặc, tuy là cô đã nghiệm qua sức hấp dẫn chết người này của anh, nhưng đến hôm nay cô vẫn thất điên bát đảo, cô ngồi yên trong đám người lòng tràn đầy thích thú dõi theo nhất cử nhất động của anh.
Đàm Thư Mặc cũng không quan tâm phía dưới ồn ào thế nào, tay trái cầm một tờ danh sách, tay phải để vào túi quần, thong dong tựa vào bàn giáo viên, sau đó ngẩng mặt nhìn một vòng phòng học, Triệu Thuỷ Quang chỉ cần nhìn thấy ánh mắt anh đảo quanh nhìn, cô chợt hoảng sợ, cả người co ro rúc sát vào cửa sổ phòng học.
Đối với Triệu Thuỷ Quang, cô không muốn quan hệ của mình và Đàm Thư Mặc bị mọi người biết được, nói đúng hơn là Triệu Thuỷ Quang không chắc chắn lắm về quan hệ của hai người. Thứ hai nữa là cô không muốn người khác gán ghép tên mình với Đàm Thư Mặc suốt mấy năm học đại học này, anh là Đàm Thư Mặc, anh có cuộc sống riêng của anh, cô là Triệu Thuỷ Quang, cô có cuộc sống riêng của cô, Triệu Thuỷ Quang cảm thấy như vậy rất tốt.
Đàm Thư Mặc cũng không cảm thấy có vấn đề gì, nghĩ lại cho dù công khai quan hệ, thì anh cũng không thể làm gì cho cô được, cuộc sống là như thế, cứ thuận theo tự nhiên thôi. Nói gì thì nói, đây cũng là lần đầu tiên trong đời có cảm giác bị người khác ghét bỏ, anh vừa bực mình lại vừa cảm thấy buồn cười, cô bé này thật cho rằng bản thân không nói thì sau này không ai phát hiện ư?
Đàm Thư Mặc cất lời nói, “Môn học này phần lớn là tham khảo trong sách, tôi cũng sẽ giảng thêm một số kiến thức cho các bạn, không muốn nghe giảng thì không cần đến lớp, đến lúc thi thì xin tự mình đoán đề. Hoan nghênh mọi người dự thính, chỉ hi vọng các bạn giữ yên lặng, đương nhiên tôi biết rõ các bạn sẽ không thể yên lặng được.”
Anh vui vẻ nở nụ cười, phía dưới tiếng cười cũng rộ lên.
Anh nghiêm mặt nói, “Tôi không thích điểm danh, tuy nhiên nhà trường lại yêu cầu như thế, hôm nay mượn điểm danh để biết mặt các bạn, không cần khẩn trương, đây là lần điểm danh cuối cùng, nếu tôi có gọi sai tên ai, thì hãy nói tôi biết.” Anh bắt đầu đọc to tên từng người, không có ai bị sai tên cả.
Anh cũng thật không có cầm bút đánh dấu điểm danh, lúc người bị gọi tên nói “Có”, anh ngước mắt nhìn một chút.
Triệu Thuỷ Quang cũng đã quen với phong cách dạy học nước ngoài của Đàm Thư Mặc, còn mọi người thì chỉ biết rằng giáo sư của họ không chỉ là rất đẹp trai.
Đọc đến cuối danh sách, anh mới cầm lấy bút viết lên giấy, Triệu Thuỷ Quang không thấy rõ, cũng tò mò không biết anh viết cái gì, người nọ bỗng ngẩng đầu, gọi tên, “Triệu Thuỷ Quang.”
Triệu Thuỷ Quang phản xạ có điều kiện, lập tức giơ tay lên, nói “Có”.
Đàm Thư Mặc xoay người, bỏ tờ danh sách xuống bàn giáo viên, lúc xoay lại thì miệng đã cười toe toét, cô cho là anh sẽ không thấy được cô à? Lại co ro rúc vào một góc.
Anh là Đàm Thư Mặc, làm sao lại không phát hiện ra cô Triệu Thuỷ Quang chứ, anh cũng chẳng bị mù!
Tên cuối cùng trong danh sách hoàn toàn được viết bằng tay, không hề đánh máy như tất cả tên phía trên, “Kinh tế quốc dân 1, Triệu Thuỷ Quang.”
Triệu Thuỷ Quang bỏ tay xuống, cô cảm thấy hơi lạ, giờ cũng không phải đang học cấp 3, mà hơn nữa cô cũng chưa từng đăng kí học lớp này, lúc xoay qua mới phát hiện ánh mặt tức giận của Dương Dương, “Triệu Thuỷ Quang, đạo hành cậu cao thâm lắm, còn dám nói là không có đăng kí !”
Triệu Thuỷ Quang giờ có giải thích thì cũng chẳng ai thèm tin, nhìn Đàm Thư Mặc ung dung giảng bài, trong lòng cô ấm ức vô cùng, quá xấu xa, cái người này!!!
Triệu Thuỷ Quang đành phải nói, “Mình cũng không biết mà, mình thật không có đăng ký, có thể do nhà trường nhầm lẫn rồi đó!”
Hứa Óng Ánh ngẫm lại Triệu Thuỷ Quang cũng không có gan làm chuyện này, nói, “Cũng có thể lắm!”
Bành Hiểu Hiểu nói lí nhí, “Giáo sư Đàm đã được liệt vào danh sách những anh chàng đẹp trai của mình, nếu là mình, bất chấp mọi giá cũng muốn học lớp này, Tiểu Quang, cũng khó trách bạn lắm.”
Đừng tưởng Bành Hiểu Hiểu là người hiền dịu gì, mỗi ngày trước khi ngủ đều ngồi liệt kê vanh vách mấy anh chàng đẹp trai mà bạn ấy hâm mộ đấy, nào là Cổ Thiên Lạc, rồi Lâm Phong, Hoắc Kiến Hoa, Bảo Kiếm Phong, bla bla bla, khoan đã, hôm nay lại kết nạp thêm Đàm Thư Mặc nữa.
Dương Dương thòn tay xuống phía dưới nắm tay Triệu Thuỷ Quang, điệu bộ hy sinh vì nghĩa, nói, “Tiểu Quang, đừng sợ, sau này mỗi lần có tiết mình sẽ đi học cùng bạn!”
Triệu Thuỷ Quang nhìn đôi mắt háo sắc của họ, rồi lại nhìn vẻ mặt hồ hởi của Đàm Thư Mặc trên bục giảng, bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Sau giờ học, Triệu Thuỷ Quang vơ lấy sách vở, đi theo sau Đàm Thư Mặc, đi được một đoạn dài, Đàm Thư Mặc vẫn để tay trong túi quần, quay đầu mỉm cười nói, “Bạn học Triệu Thuỷ Quang, nhớ phải đi học đầy đủ.”
Khai giảng cũng đã được mấy tháng, văn phòng của giáo sư thường là hai người một phòng, mà giáo sư cùng văn phòng với Đàm Thư Mặc đã nghỉ phép rồi, bởi thế anh nghiễm nhiên một mình một phòng làm việc. Triệu Thuỷ Quang cũng bắt đầu thường xuyên lui