Tác giả: Điền Phản
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1276 lượt.
tổng đi rồi, Đàm Thư Mặc mới quay sang hỏi Triệu Thuỷ Quang, “Đi đâu? Tôi đưa em đi.”
Triệu Thuỷ Quang nghe anh nói “đưa em đi”, không phải “đưa các em đi”, cô run như cầy sấy, “Thầy Đàm, thầy cứ đi đi, em cũng sắp tới nhà rồi, em đi đây, hẹn gặp lại.”
Cô quay đầu lại nói với Đằng Dương, “Tôi và bạn không tiện đường, tôi đi trước, bye bye.”
Cô bỏ của chạy lấy người.
Đằng Dương thấy có gì đó là lạ, cậu ta nhìn Đàm Thư Mặc đang đứng ở đằng kia, tay lắc lắc chìa khoá, vẻ mặt trầm tư như đang suy nghĩ gì đó, nhìn như rất thờ ơ nhưng lại mông lung cảm thấy có chút lạnh lẽo quây quanh người Đàm Thư Mặc .
Đằng Dương nhất thời rét run, vội nói, “Thầy Đàm, em cũng đi trước đây, hẹn gặp lại.” Tất nhiên cậu ta biết những người như Đàm Thư Mặc thì sẽ không trả lời cậu ta đâu, thế nên vừa chào tạm biệt xong cậu ta liền bước đi ngay.
Đàm Thư Mặc đi đến bãi đỗ xe, nghĩ đến vừa rồi cô gọi anh là “thầy”, cái từ này bao lâu rồi chưa nghe tới, cô cố ý giữ khoảng cách với anh, cô bé này chắc là lâu ngày người mình ngứa mẩy rồi đây mà.
Triệu Thuỷ Quang về nhà, buổi tối nằm lăn qua lăn lại trên giường, mở điện thoại bấm rồi lại tắt, đắn đó một hồi lo cô quyết định gọi cho anh, chuông reo chưa bao lâu thì anh bắt máy “Alo” một tiếng rất lạnh lùng.
Triệu Thuỷ Quang ngồi thẳng người, cười xoà, “Hắc hắc, hôm nay quả là trùng hợp.”
Đàm Thư Mặc vừa mới tắm xong, vừa lau tóc vừa nói, “Ừ, đúng lúc vừa bàn hợp đồng xong.” Anh tíc tắc nghĩ ngay đến bộ dạng tí tửng của cô.
Triệu Thuỷ Quang đoán chừng chắc liên quan IPO gì đó, kế hoạch đầu tư tài chính của một công ty tư nhân, cô trước giờ không có hứng thú với mấy thứ này, nhưng cô biết hôm nay mình có lỗi, nên biết thân biết phận hỏi han về công việc của Đàm Thư Mặc, kiếm đề tài để nói chuyện cho anh đừng giận.
Đàm Thư Mặc biết rõ tính cô hay suy nghĩ vẩn vơ, đôi lúc anh cũng rất bực mình nhưng cũng đành bó tay với cái tính này của cô, tuy nhiên anh vẫn nhẫn nại nghe cô “nấu cháo” điện thoại, người nói thì huyên tha huyên thuyên, người nghe thì chẳng giận cũng chẳng vui, dẫu thế anh vẫn cứ để Triệu Thuỷ Quang thao thao bất tuyệt ở đầu dây bên kia.
Triệu Thuỷ Quang ra sức cứu vãn, cố gắng kiếm chuyện vui để nói, ví dụ như hôm nay ở nhà có chuyện gì, cuối cùng lại kể việc gần đây bị Dương Dương rủ rê xem phim hoạt hình, thành ra giờ cô đã mê tít thể loại ấy.
Triệu Thuỷ Quang nằm trên giường, hỏi anh, “Thầy Đàm, anh có biết tiếng Nhật chào buổi sáng nói sao không?”
Đàm Thư Mặc theo phong cách Châu Âu, rất ít khi nào xem phim Nhật, làm sao mà biết được, anh cũng không trả lời: anh không biết, chỉ nhàn nhạt hỏi lại, “Nói thế nào?”
Triệu Thuỷ Quang lập tức la lên, “Là ‘ohayou gozaimasu’ !” Cô có chút đắc ý, thì ra cũng có cái Đàm Thư Mặc không biết.
Còn hỏi tiếp, “Vậy, anh có biết ‘xin lỗi’ nói thế nào không?”
Đàm Thư Mặc lấy đồ uống từ tủ lạnh ra, nghe cô hỏi thế, anh thầm nghĩ không biết cô lại muốn giở trò gì nữa, kiên nhẫn “Ừm” đáp, “Nói thế nào?”
Giọng nói thỏ thẻ của Triệu Thuỷ Quang truyền tới, “Sumimasen, sumimasen” Giọng điệu cũng rất chân thành.
Đàm Thư Mặc đang ngửa đầu uống nước, nghe giọng điệu của cô như thế cũng dừng lại động tác, anh bật cười, cô bé con này đang nói xin lỗi đây mà!
Vốn đang giận cô, thế mà lại để cô lanh trí làm trò khiến anh có muốn giận cũng không giận được nữa.
Triệu Thuỷ Quang chui vào trong mền, đợi một lúc lâu mới tiếp tục nói, “Aishiteiru.”
Đàm Thư Mặc bỏ cái chai xuống, hỏi lại ngay, “Cái gì? Lập lại lần nữa?”
Triệu Thuỷ Quang tưởng là sóng điện thoại yếu, nhưng nghĩ đến câu “Aishiteiru” lúc nãy của mình, cô ranh mãnh kêu, “Không biết nữa!” Bộ dạng cười tí tớn tiểu nhân đắc chí.
Đàm Thư Mặc ngồi trên ghế sa lon, miệng nở nụ cười tươi rói, ánh mắt mê hồn động lòng người, thốt lên, “Ừm, vậy có nghĩa là gì?” Anh cố tình dụ cô nói ra.
Triệu Thuỷ Quang cứ đắc ý từ nãy giờ, trả lời lại, “Đã nói là em không biết, không nói đâu, em đi ngủ đây, buồn ngủ rồi.”
Đàm Thư Mặc cười nói, “Ừ, ngủ đi.”
Triệu Thuỷ Quang đáp, “Vâng, ngủ ngon.”
Đàm Thư Mặc lại nói tiếp, “Triệu Thuỷ Quang, anh biết câu đó có nghĩa gì.”
Đang cười sung sướng, Triệu Thuỷ Quang chợt “À?” lên đầy bất ngờ, anh chúc cô “Ngủ ngon” sau đó cúp điện thoại, trong màn đêm yên tĩnh, giọng nói êm ái kia tưởng chừng đang thì thầm bên gối, tíc tắc tan vào trong đêm trăng sáng huyền ảo đến mơ màng.
Triệu Thuỷ Quang cúp máy, vùi đầu trong mền cả buổi, cô giờ chỉ muốn độn thổ mà thôi, mắc cỡ chết đi được, Đàm Thư Mặc đã biết rõ “Aishiteiru” là “Em yêu Anh”, thế mà lại dụ cô nói tới hai lần, cô úp mặt xuống gối “a” lên thật to ! Không muốn sống nữa!!
Ở bên kia, có người lại thích thú, tay gối đầu, thanh thản ngồi trên ghế salon, vuốt vuốt điện thoại, miệng cười toe toét mãi không thôi !
Buổi tối thường là lúc các nữ sinh trong ký túc xá tán gẫu với nhau, và chủ đề bàn luận của họ thường rất riêng tư, rất thầm kín, cả đám người trong phòng Triệu Thuỷ Quang cả ngày nay cứ tíu tít xoay quanh chủ đề “bắt gian tại giường”.