Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.
m cổ đông đang chia năm xẻ bảy vẫn vui vẻ nói cười, còn không quên hỏi thăm anh về chuyến săn bắn ờ châu Phi. Quý Đông Đình tựa lưng vào ghế da, nhàn nhã lên tiếng: "Đương nhiên là thú vị rồi! Hơn nữa, chuyến đi săn này đã giúp tôi hiểu được thế nào là "bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng". Nhưng theo tôi thì chim sẻ cũng nên quay đầu nhìn lại xem ở sau lưng mình có gã thợ săn nào không đã!"
"Ha ha..." Có người bật cười, Quý Đông Đình cũng cười. Anh đưa mắt nhìn quanh phòng, tại sao Khương Kỷ Hứa không đi làm nhỉ?
Hà Vân cất giọng giễu cợt: "Trước nay tôi vẫn tưởng Quý tiên sinh là người biết bảo vệ môi trường cơ đấy! Lẽ nào Quý tiên sinh không xem thời sự ư? Có một số loài động vật thật sự rất đáng thương!"
Quý Đông Đình cười lớn: "Để tôi nói cho bà Ngụy hiểu thế nào là hành vi phá hoại môi trường! Đó là một bộ phận công xưởng của Bắc Hải không chịu nâng cấp hệ thống xử lý chất thải, hoặc là các thương nhân khai thác tài nguyên thiên nhiên bừa bãi để thỏa mãn ham muốn xây dựng các nhà xưởng của mình. Chắc bà Ngụy không biết, tôi có giấy phép săn bắn. Vả lại, những thợ săn hiện đại có quy định riêng, chúng tôi chỉ bắn con đực không bắn con cái, bắn thú già chứ không bắn thú non. Ngoài ra chúng tôi cũng xây dựng hệ thống bảo vệ môi trường sống tự nhiên, đây chính là cách tốt nhất để bảo vệ môi trường sinh thái, thậm chỉ còn tốt hơn cái gọi là khu bảo tồn thiên nhiên, nhưng thực chất là chiếm đoạt và phá hủy môi trường sống của động vật hoang dã."
Sắc mặt Hà Vân từ trắng bệch chuyển sang tái xanh. Dean thở dài, người đàn bà này thật chẳng biết điều chút nào, Quý tiên sinh vốn đang tức giận vì không nhìn thấy Giám đốc Khương, vậy mà chị ta còn thích tự rước họa vào thân.
Buổi họp kết thúc, lần đầu tiên Quý Đông Đình chủ động gọi Lục Tự lại. Anh vào thẳng vấn đề: "Lý do Khương Kỷ Hứa xin nghỉ là gì?"
“Cô ấy có việc.”
“Xin nghỉ mấy ngày rồi?"
"Đã rất nhiều ngày."
Quý Đông Đình nhếch môi cười, còn Lục Tự thì không cười nổi: "Quý tiên sinh, tôi không muốn trở thành kẻ săn mồi trong công việc, nhưng trong cuộc sống, nếu anh không biết trân trọng một số người tôi sẽ chứng minh cho anh thấy đạo lý bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng, và người thợ săn vẫn đang dõi theo nó đấy!”
Quý Đông Đình quét mắt nhìn khắp người Lục Tự rồi quay người nói với Dean: ”Chúng ta đi thôi!"
Đúng là một người dễ nổi cáu! Dean khuyên nhủ: "Quý tiên sinh anh nên ly trí hơn một chút! Nếu anh muốn gặp Giám đốc Khương thì hãy gọi điện cho cô ấy đi!"
"Đưa điện thoại cho tôi!"
Dean vui vẻ đưa điện thoại cho Quý Đông Đình. Anh nhập một dãy số quen thuộc rồi lại vứt máy sang một bên: “Chúng ta tơi quán bar trước đã!"
Dean thở dài: "Thôi được rồi, rượu có thể giúp tăng thêm can đảm, cũng là một ý hay.”
Hôm nay, An Mỹ hẹn gặp một người đồng hương ở quán bar không nhảy(*) nổi tiếng của thành phố S, Hà Vân cũng tới đây tìm con trai của Ngụy Bắc Hải. Nhưng Hà Vân không tìm được Ngụy Nhiêu mà lại bắt gặp An Mỹ. Chị ta đến gần An Mỹ đã say khướt, mỉm cười với cô gái ngồi kế bên: "Tôi là sếp của An Mỹ. Thật trùng hợp khi gặp cô ấy ở đây!"
(*) Quán bar không nhảy: Là quán bar không có ban nhạc biểu diễn. Môi trường dễ chịu, âm nhạc thư thái, phù hợp với những người thích sự yên tĩnh, thoải mái.
"À, chào chị! Mời chị ngồi!" Cô gái đó lên tiếng. "Tâm trạng An Mỹ không được tốt, tửu lượng của cô ấy lại kém, chưa gì đã say rồi!"
Đầu óc An Mỹ quay cuồng, không hề biết đến sự hiện diện của Hà Vân, vẫn tiếp tục lảm nhảm: "Đàn ông toàn là một lũ xấu xa! Mình cứ tưởng nam thần của mình là người đàn ông tử tế duy nhất còn sót lại... Đẹp trai, giàu có, hài hước, dí dỏm... Hức hức, nhưng anh ấy lại khiến cho nữ thần của mình phải phá thai... Hức hức..." An Mỹ nằm bò ra bàn, khóc nấc lên.
Cô gái xinh xắn quay sang nói với Hà Vân: "Xin lỗi chị, tửu lượng của cô ấy kém quá!"
"Không sao!" Hà Vân cười: "Vậy tôi đi trước đây!"
Hà Vân bước ra khỏi quán bar, đi tới bên con Audi A4 của mình, nhưng còn chưa lên xe đã nhìn thấy chiếc Lexus của Quý Đông Đình. Chị ta tươi cười bước đến gần: "Quý tiên sinh vẫn còn có tâm trạng tới quán bar à?"
Quý Đông Đình bảo Dean vào trước rồi đứng tựa vào chiếc xe đen của mình, hai tay khoanh trước ngực nhìn Hà Vân: "Đến bà Ngụy còn có tâm trạng tới quán bar, sao tôi lại không thể chứ?"
"Ha ha... Tôi vốn tưởng Khương Kỷ Hứa là một người phụ nữ may mắn, nhưng giờ lại cảm thấy cô ta thật đáng thương! Bản thân mình phá thai xong phải nằm nhà nghỉ ngơi, còn bạn trai thì tới quán bar tiêu khiển..."
Quý Đông Đình cười phá lên: "Bà Ngụy thật là hài hước!"
Hà Vân cảm thấy khó hiểu: "Lẽ nào Quý tiên sinh không biết ư?"
Gương mặt Quý Đồng Đình cứng đờ. Anh dồn Hà Vân về phía cột đèn gần đó: "Nói cho tôi biết, cô nghe tin này từ đâu?"
Dù vô cùng khiếp sợ vẻ mặt của Quý Đông Đình lúc này, nhưng chị ta vẫn nở một nụ cười châm biếm: "Đương nhiên là do học trò cưng của cô ta nói với tôi rồi."
Quý Đô