Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
quen đã khiến cô cứ mãi chần chừ không chịu rời khỏi Bắc Hải Thịnh Đình. Còn bây giờ, cô đã chuyển chỗ làm, có lẽ cuộc sống của cô cũng chính thức bước sang một trang khác.
Khương Kỷ Hứa mất cả buổi chiều để sắp xếp đồ đạc của Quý Đông Đình vào một chiếc thùng to. Người đàn ông ngang ngược ấy mới sống ở đây không bao lâu mà đâu đâu cũng thấy bóng dáng của anh. Quần áo, đồ dùng còn chưa bóc nhãn, các sản phẩm kỹ thuật số, thiết bị chiếu phim gia đình, hai chai rượu vang đang uống dở...
Khương Kỷ Hứa thầm nghĩ, dù cô bán rẻ chỗ đồ này cũng có thể sống thảnh thơi trong vài năm tới. Cảm giác đi thu dọn đồ lặt vặt của người bạn trai giàu có chẳng khác nào đang nhặt được tiền. Những thứ này rõ ràng Quý Đông Đình không cần đến nữa, vậy mà Khương Kỷ Hứa vẫn bảo quản rất cẩn thận, cô thậm chí còn để băng phiến vào thùng rồi niêm phong kỹ càng.
Nhân viên dọn nhà chỉ vào chiếc thùng to ngoài phòng khách: "Khương tiểu thư, cái này cũng chuyển đi phải không?"
Khương Kỷ Hứa gật đầu. Cô đang không biết phải làm sao với chiếc giường lớn trong phòng ngủ, đem tặng thì không được mà bán đi cũng chẳng xong. Cô thật sự muốn bỏ lại nhưng anh chàng dọn nhà cứ tiếc rẻ thay cô: "Cái này đắt đấy! Mua hàng cũ cũng phải mấy chục nghìn. Khương tiểu thư thật sự không dùng nữa à?"
"Không cần nữa!" Khương Kỷ Hứa quả quyết. Cho dù có chuyển đến nhà mới chắc cô cũng chẳng thể tiếp tục ngủ trên đó. Quý Đông Đình thật đáng ghét, đã chia tay rồi mà còn khiến cô phải đau đầu suy nghĩ thế này!
Tất cả đồ đạc đã được chuyên lên chiếc xe tải đỗ dưới sân nhà. Khương Kỷ Hứa nhìn lên tầng sáu, do dự một lát rồi nói với nhân viên chuyên đồ: "Có thể giúp tôi đem chiếc giường theo được không?"
"Đương nhiên là được!" Cậu nhân viên rất nhiệt tình: "Nếu Khương tiểu thư không cần, tôi còn định hỏi xin cô đấy!"
Khương Kỷ Hứa thật sự rời khỏi Bắc Hải Thịnh Đình bằng một bữa tiệc chia tay vui vẻ. Trong phòng karaoke, An Mỹ cao hứng nói: "Tổng Giám đốc Lục, tối cũng muốn xin nghỉ việc!"
Lục Tự cười rất tươi: "Được thôi, nhưng cô tìm được công việc khác chưa?"
An Mỹ khoác tay Khương Kỷ Hứa: "Đương nhiên là tôi đi theo Giám đốc Khương rồi!"
“Thật vô dụng! Cô là thú cưng của Khương Kỷ Hứa đấy à?" Lục Tự không hề kiêng nể.
An Mỹ bị tổn thương, gục lên vai Khương Kỷ Hứa: "Chỗ dựa của em vừa đi mất là em lập tức không được hoan nghênh nữa rồi, hu hu... “
"Ha ha... Cô có bao giờ được hoan nghênh đâu!" Bác Hoàng bồi thêm một câu khiến An Mỹ càng đau hơn.
“Được rồi, được rồi! Đợi công việc ổn định, chị nhất định sẽ xin cho em rời khỏi Thịnh Đình!" Khương Kỷ Hứa đã quên mất lời hứa "không đục khoét" hôm trước rồi.
Lục Tự mim cười: "Ngoài bác Hoàng đầu bếp ra, những người khác cô cứ khoét thoải mái!"
Khương Kỷ Hứa ngượng ngập: "Tổng Giám đốc Lục à, thật ra người tôi muốn đưa đi nhất chính là bác Hoàng đấy!"
Bác Hoàng ưỡn ngực: "Tổng Giám đốc Lục cứ yên tâm! Lão Hoàng tôi là người có khí chất, xin thề sẽ trung thành với Thịnh Đình, tuyệt đối không bị sắc đẹp mê hoặc!"
"Ôi, trời! Ai thèm dùng sắc đẹp mê hoặc một lão già như bác cơ chứ!" An Mỹ nhân cơ hội "báo thù" bác Hoàng.
Tất cả mọi người cùng cười vang. Kể từ sau khi chia tay Quý Đông Đinh, chưa lúc nào Khương Kỷ Hứa được cười đùa thoải mái như thế này. Ngoài ra, hôm nay cũng là lần đầu tiên cô được thưởng thức giọng hát của Lục Tự. Anh hát dễ nghe hơn Quý Đông Đình nhiều. Ôi, cô lại nhớ tới cái người đàn ông phiền toái, đó rồi! Khi ra đi, anh dường như đã mang theo một góc tâm hồn cô, nhưng công việc và tình bạn chắc chắn sẽ giúp cô lấp đầy khoảng trống trong trái tim mình.
Một năm sáu tháng sau, Khương Kỷ Hứa từ Giám đốc bộ phận kinh doanh đã được thăng chức thành Tổng Giám đốc của Mester. Đồng thời, với chính sách khụyến khích nhân viên nắm cổ phần, cô cũng trờ thành một cổ đông nhỏ của khách sạn ấy.
Từng qua biển lớn sợ chi nước
Hoàng hôn dần tắt, chú chim mệt mỏi, cá nhỏ cũng lạnh rồi. Thế nhưng, vì không muốn chia ly, nên chú chim cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng của mình bay thẳng xuống biển, còn cá nhỏ dồn hết sức mạnh nhảy vọt lên mặt nước...
“Nếu anh là chim, anh có làm vậy không?”
“Ngốc ạ, anh cảm thấy câu chuyện Kỵ sĩ và nàng công chúa biển cả hợp với chúng ta hơn!”
Hai tháng nay, Khương Kỷ Hứa miệt mài tập leo núi ở cung thể thao. Ban đầu, cô vốn cho rằng leo núi chẳng phải việc gì khó khăn, chỉ cần kiên trì và có chút thể lực, cứ từng bước chậm rãi thì sẽ lên đến đỉnh thôi. Kết quả, lần đầu thử sức, cô chỉ leo được một phần ba rồi suýt bật khóc vì cảm giác chơi vơi không một điểm tựa. Thì ra, muốn lên được đỉnh cao thật chẳng dễ dàng gì, chỉ cần hụt một bước là bao công sức đều đổ xuống sông xuống biển.
“Vậy thì có thể hiểu là em đang tìm lý do để từ chối anh.” Khương Kỷ Hứa hết sức thẳng thắn.
Đúng lúc này, một người khác cũng gọi tới, cô chuyện trò qua loa với Thẩm Hoành vài câu rồi cúp máy, ấn nút nhận cuộc gọi của An Mỹ. Nửa năm trước, cô ấy đã chuyển