Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
có lẽ là con trai của Ngụy Bắc Hải mới từ Mỹ về. Không biết hai cha con họ nói những gì mà một lúc sau, chàng trai dắt tay Ngụy Tiêu rời khỏi biệt thự khiến cho Ngụy Bắc Hải sa sầm nét mặt. Hà Vân thử giữ tay con riêng của chồng nhưng bị cậu ta lạnh lùng hất ra.
Những người khác thấy bầu không khí căng thẳng, vội vàng chuyển sự chú ý sang ba người đang đứng ở hồ cá. Biết chủ đề của bọn họ là chuyện thời niên thiếu, mọi người cũng hào hứng rủ nhau tham gia.
Ngụy Bắc Hải nói trước. Ông ta nhớ lại những kỷ niệm khi còn làm việc ở tổ sản xuất, người đông mà cơm thì ít, ai ăn chậm sẽ chẳng bao giờ đủ no.
Mấy vị Phó Tổng đứng tuổi sống cùng thời với Ngụy Bắc Hải cũng hăng say kể lại chuyện năm xưa, ai cũng thoải mái nói cười, khác hẳn với bộ dạng nghiêm nghị ữong cuộc họp.
Tới lượt Quý Đông Đình, anh thản nhiên buông một câu: “Tôi không có chuyện gì để kể.” Tất nhiên, anh có rất nhiều chuyện thú vị, nhưng sẽ chỉ chia sẻ với cô gái của anh, chứ không phải với mấy người này. Mấy vị nữ Giám đốc tỏ ra tiếc nuối khi nghe được đáp án của anh.
Hèn hạ! Khương Kỷ Hứa nhìn thẳng vào mắt Quý Đông Đình: “Một gã đểu cáng, vừa hung hăng lại xấu xa, bề ngoài cũng hết sức tầm thường.”
Nụ cười trên gương mặt Quý Đông Đình tắt ngấm, cô điên rồi sao?
Hà Vân phì cười: “Hình như... điều kiện hơi thấp thì phải!” Chị ta thật sự không ngờ rằng Khương Kỷ Hứa đã có bạn trai. Khi một người phụ nữ không muốn công khai chuyện tình cảm, nguyên nhân chắc chắn là vì người đàn ông đó chẳng ra gì. Hà Vân đắc ý ra mặt: “Cứ yêu đương chơi bời đi, không thích thì chia tay! Trong Bắc Hải thiếu gì thanh niên ưu tú, để Phó Tổng giới thiệu cho cô một người tốt hơn.”
Cao Xảo Nhi thay Khương Kỷ Hứa phản bác: “Phó Tồng Giám đốc Hà, chị không nghe ra sự ngọt ngào trong lời nói của Tiểu Hứa sao? Lời nói của phụ nữ bao giờ cũng trái ngược với suy nghĩ. Theo tôi thì hung hăng nghĩa là hấp dẫn, xấu xa là nghịch ngợm, còn về việc có đẹp trai hay không, chúng ta phải gặp mới biết đựợc chứ!”
Hấp dẫn? Nghịch ngợm? Quý Đông Đình nhìn Khương Kỷ Hứa. Hình như đó đâu phải là anh?
Đúng lúc ấy, điện thoại của Quý Đông Đình reo vang. Anh nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, vô tư nhận máy trước mặt mọi người. “Mẹ... Vâng… vẫn tốt ạ… Cô ấy cũng rất tốt... Bọn con vẫn ổn... Sao lại cãi nhau được? Mẹ yên tâm, con sẽ nhường cô ấy mà…’’
Đây đích thị là cuộc gọi của bà Quý. Khương Kỷ Hứa không dám ngẩng mặt lên nữa....
‘‘Ồ, mẹ có chuyện muốn nói với cô ấy à?” Quý Đông Đình tiện tay đưa điện thoại cho cô: “Mẹ muốn nói chuyện với em.”
Bốn bề hoàn toàn chìm trong im lặng, mọi người vẫn chưa tiêu hóa nổi thông tin vừa rồi. Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía Khương Kỷ Hứa, dường như đang chờ xem phản ứng của cô.
“Ờ...” Toàn thân Khương Kỷ Hứa cứng đờ như vừa bị sét đánh trúng. Kẻ tội đồ lại đang trưng ra một vẻ mặt cực kỳ vô tội. Dẫu vậy, cô vẫn đón lấy chiếc điện thoại trong tay Quý Đông Đình, đặt bên tai: “Cô ạ...”
“Hứa Hứa, không ngờ là con đang ở bên Kingsley thật! Dạo này con ổn chứ?” Giọng bà Quý vẫn ngọt ngào như trước.
“Con rất ổn ạ.” Khương Kỷ Hứa đứng dậy, ra chỗ khác nghe điện thoại.
Nữ chính đã bỏ đi, giờ chỉ còn lại nam chính, nên đương nhiên mọi người sẽ dồn hết sự chú ý về phía anh. Vậy mà nhân vật nam chính lúc này vẫn thản nhiên như không có việc gì. Mãi một lúc sau, anh mới nhận ra những ánh mắt ngạc nhiên dành cho mình, bèn cất giọng ngây ngô: “Có phải tôi đã để lộ chuyện gì rồi không?”
Cao Xảo Nhi gật đầu: “Quý tiên sinh, anh và Giám đốc Khương của chúng tôi...”
“À, thật ra thì chúng tôi đã hẹn hò từ lâu rồi.” Quý Đông Đình thẳng thắn thừa nhận.
“Chẳng trách, ha ha...” Ngụy Bắc Hải bật cười, những người khác cũng hùa theo: “Quý tiên sinh che giấu tài thật đấy!”
“Quý tiên sinh thật biết chọn ngưòi, mới đó đã hái mất bông hoa đẹp nhất của Bắc Hải chúng tôi!” Phó Tổng Giám đốc Trương cười lớn: “Chẳng trách vừa rồi có người không vừa ý.”
Quý Đông Đình không hề phủ nhận: “Để mọi người phải chê cười rồi!”
Hà Vân vẫn chưa hết choáng váng, tại sao Quý Đông Đình lại ở bên Khương Kỷ Hứa? Người đàn ông ưu tú đó chị ta thậm chí còn chẳng dám mơ mộng viển vông, vậy mà Khương Kỷ Hứa lại trúng độc đắc thế ư? Trước đây, chị ta cũng từng khao khát Lục Tự, nhưng dù đã khỏa thân trước mặt người đàn ông đó mà anh ta vẫn không chút động lòng... Buổi tối đó thật sự là một sự sỉ nhục lớn trong đời Hà Vân. Sau đó, chị ta tìm cách leo lên giường của Ngụy Bắc Hải, trở thành bà Ngụy một cách suôn sẻ, cuộc đời cũng đổi khác rất nhiều. Chị ta chẳng thèm quan tâm mấy lời chửi mắng thậm tệ mà người đời dành cho mình, vì giờ đây, số người phải khom lưng uốn gối trước chị ta nhiều không đếm xuể.
Hà Vân ghét cay ghét đáng cái người luôn làm ra vẻ thanh cao như Khương Kỷ Hứa, cứ tưởng là biết thân biết phận lắm, ai dè là “thả con săn sắt bắt con cá rô”. Thì ra, cô ta không tiến tới với Lục Tự là đế chờ con cá lớn hơn là Quý Đông Đình. Hà Vân thật sự rất muốn biết hiện tại Lục Tự đang cảm thấy thế nào. Nhưng đáp lại chị ta là m