Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.
ớn hở, chỉ cần Ngũ Trác Hiên không tiếp tục hỏi nữa thì cô đã đạt được mục đích rồi.
Đêm nay, cô ngủ một mạch tới tận nửa đêm, bỗng nhiên nghe được tiếng thút thít đau khổ của ai đó. Doãn Tiểu Mạt còn tưởng mình nằm mơ, nhưng càng lúc tiếng rên càng lớn, rốt cuộc cô cũng ép mình mở mắt ra, nghe kỹ thì phát hiện tiếng rên phát ra từ căn phòng kế bên.
Là Nghê Thiến!
Doãn Tiểu Mạt lập tức tỉnh ngủ, cô xuống giường, chạy sang phòng bên cạnh, đập vào mắt cô là cảnh tượng Nghê Thiến đang ôm bụng lăn qua lăn lại trên giường. Doãn Tiểu Mạt sợ hãi đến toát mồ hôi lạnh: “Tiểu Thiến, sao vậy?”.
“Đau bụng.” Nghê Thiến yếu ớt nói.
Doãn Tiểu Mạt vừa chạm vào người Nghê Thiến liền nhíu mày, lại sờ lên trán cô ấy: “Nóng quá, chị sốt rồi, em đưa chị đi bệnh viện”.
Nghê Thiến xua tay: “Không cần, chắc là “bà dì” tới thôi. Trong túi của chị có thuốc giảm đau, uống một viên là đỡ thôi”. Nghê Thiến co quắp người, nôn khan một lúc nhưng không ra được gì, mặt mày nhăn nhó, trông cực kỳ thống khổ.
“Không được, nhất định phải đi bệnh viện.” Doãn Tiểu Mạt giúp Nghê Thiến mặc quần áo, rồi tự mình khoác thêm một cái áo bên ngoài sau đó cô dìu Nghê Thiến ra khỏi nhà.
May là ngoài khu nhà vừa có một chiếc taxi trả khách. Vừa trông thấy hai cô xuống tới nơi, tài xế liền chủ động ra giúp đỡ, còn bất chấp khả năng bị máy bắn tốc độ chụp được, chạy xe rất nhanh tới bệnh viện RJ gần nhất.
Bác sĩ chuẩn đoán Nghê Thiến bị viêm ruột thừa cấp tính, phải mổ ngay lập tức. Doãn Tiểu Mạt đi nộp viện phí, nhìn Nghê Thiến bị đẩy vào phòng phẫu thuật. Lúc này cô mới thở phào một hơi, lau cái trán đầy mồ hôi của mình.
Mổ ruột thừa cũng không có gì nghiêm trọng, cuộc phẫu thuật của Nghê Thiến tiến hành suôn sẻ, nhưng cô ấy vẫn phải nằm viện theo dõi vài ngày. Doãn Tiểu Mạt thu xếp ổn thỏa cho Nghê Thiến rồi sáng sớm chạy về nhà mang một ít quần áo và đồ dùng đến bệnh viện. Môn học hôm nay không quá quan trọng, Doãn Tiểu Mạt bấm bụng, đành nghỉ một buổi vậy!
Nghê Thiến trải qua ca mổ, vẫn còn yếu, Doãn Tiểu Mạt ngồi bên giường nhìn cô, dịu giọng nói: “Đừng sợ, không sao nữa rồi”.
“Tối qua thật sự cảm ơn em!”
“Bạn bè tốt còn phải nói mấy lời này à?” Doãn Tiểu Mạt giả bộ hờn dỗi lườm Nghê Thiến. Cô nhớ kỹ những thời điểm mình gặp khó khăn, Nghê Thiến đã giúp đỡ mình nhiều thế nào.
Nghê Thiến nắm chặt tay cô.
Doãn Tiểu Mạt nhéo cái mũi xinh xắn của Nghê Thiến. Hai người đều không nói gì nữa.
“Tiểu Mạt, điện thoại của chị đâu, chị muốn gọi điện thoại.”
Doãn Tiểu Mạt lục lọi trong túi một lúc rồi cười: “Em đi vội quá không cầm di động của chị đi rồi, dùng máy của em này”. Cô đưa điện thoại cho Nghê Thiến.
Nghê Thiến bấm một dãy số rồi ấn nút gọi đi, bỗng nhiên thấy trên màn hình xuất hiện tên Hứa Chi Nhiên, cô vội vàng ấn nút tắt cuộc gọi, nhìn về phía Doãn Tiểu Mạt với ánh mắt không dám tin.
Doãn Tiểu Mạt vẫn vô tư cười: “Không gọi được à?”.
Nghê Thiến không biết phải nói thế nào.
Đúng lúc này, Hứa Chi Nhiên gọi lại. Doãn Tiểu Mạt nhìn màn hình, bĩu môi: “Anh của em, mặc kệ đi”.
Nhưng Nghê Thiến đã nhanh chóng ấn nút nghe.
“Tiểu Mạt, tìm anh à?”
Nghê Thiến hắng giọng một tiếng, nói: “Là em”.
Hứa Chi Nhiên ngơ ngác bỏ điện thoại ra nhìn lại màn hình, còn ngỡ mình gọi nhầm số.
Nghê Thiến qua loa kể lại chuyện mình nằm viện, Hứa Chi Nhiên thấp giọng nói: “Anh tới ngay đây”.
Tắt máy, bầu không khí trong phòng bệnh rơi vào trạng thái đóng băng.
Một lúc sau, Doãn Tiểu Mạt mới khó khăn mở miệng “Tiểu Thiến, người yêu của chị là Hứa Chi Nhiên ư?”.
Nghê Thiến gật đầu.
Doãn Tiểu Mạt xót xa: “Anh ấy là anh trai em”.
Nghê Thiết lại gật đầu, cô cũng vừa mới biết.
Doãn Tiểu Mạt bậm môi, do dự hồi lâu cuối cùng vẫn nói: “Em cảm thấy hai người không hợp nhau”.
“Bởi vì Lương Băng ư?” Nghê Thiến hỏi thẳng. Cô và Doãn Tiểu Mạt là bạn đã lâu, đương nhiên cũng biết chuyện của Lương Băng.
“Chị đừng hiểu lầm, chị dâu em… ” Doãn Tiểu Mạt ngừng lại: “Chị Lương Băng cũng không có ý định sẽ tái hợp với anh trai em, hơn nữa, trước đây là do chị ấy đề nghị chia tay, với tính cách của chị ấy, tuyệt đối sẽ không có chuyện quay đầu”.
“Vậy thì vì sao?”
“Em không đồng ý chuyện của hai người là vì anh ấy là Hứa Chi Nhiên, em quá hiểu anh ấy. Anh ấy hẹn hò với phụ nữ chưa bao giờ quá nửa năm.” Doãn Tiểu Mạt bổ sung. “Ngoại trừ Lương Băng”.
Nghê Thiến không đồng tình: “Lương Băng có thể, sao chị không thể? Em không có lòng tin với chị?”.
“Tiểu Thiến, đây không phải vấn đề em có lòng tin hay không, mà là Hứa Chi Nhiên có đáng được như vậy hay không?” Nghê Thiến là bạn tốt nhất của cô, cô không thể nhìn cô ấy từng bước lao vào hố lửa được.
Nghê Thiến đang định phản bác thì điện thoại của Doãn Tiểu Mạt đổ chuông.
“Em nghe điện đi đã!” Nghê Thiến đưa di động cho Tiểu Mạt mệt mỏi nói.
Lương Khai Khai lo lắng nói: “Tiểu Mạt, cậu mau quay về trường ngay, vừa rồi giờ học môn Lịch sử Văn học Anh Mỹ chỉ có hai sinh viên đi học, thầy Hạ nổi giận báo cho hiệu trưởng Lưu rồi. Bây giờ từn