Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Là Điều Bất Ngờ Tuyệt Vời

Gặp Anh Là Điều Bất Ngờ Tuyệt Vời

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.

log out liền, sau đó xóa chương trình đó đi.” Kì thật Thiên Thiên lại nghĩ, cấp bậc như vậy, kẻ trộm cũng không xuống tay. Nhưng vẫn không muốn đả kích hào khí của người ta.
Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân rút lui, Tiểu Hoàn Tử lại lên sân khấu: “Chị có thể mang em đi luyện cấp chứ?”
Thiên Thiên không chút khách khí liền từ chối, tận tình khuyên bảo giáo dục: “Không nên muốn “không làm mà hưởng”, mỗi người phải tự mình tiến bộ, em đi Tân Thủ Thôn tự luyện cấp, có chỗ nào không rõ thì hỏi chị.”
Tiểu Hoàn Tử rất lâu chưa trả lời, Thiên Thiên đang cân nhắc xem có phải mình nói nặng lời quá không, dọa ng
ười ta như vậy, đang hối hận nha, bỗng nhiên nhận tin trả lời: “Xì, tưởng rằng mình là nữ hiệp à, còn bày đặt giáo huấn.”
Ngữ khí này nghe ra rất nhiều oán giận, Thiên Thiên lại không thích so đo, mỉm cười lấy lệ.
Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân nhảy ra: “Chào chị, em đã trở lại.”
Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Nhanh vậy mà hết độc rồi?”
Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: “Đúng vậy, em làm theo chỉ dẫn của chị, xóa chương trình kia rồi.”
Thiên Thiên nhịn cười không nổi, “Xóa rồi cũng phải diệt virus, nếu không virus vẫn còn trong máy tính.”
Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: “Xóa chương trình rồi mà cũng chưa được nữa sao?”
Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Em nói em chỉ xóa thôi à?” cô xác định lại lần nữa.
Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: “Phải.”
Quả thật không thể tin, Thiên Thiên chơi game đến nay lần đầu tiên tình cờ gặp người như vậy, “Đừng nói em nghĩ rằng xóa chương trình là diệt được virus nha.”
Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân hỏi lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Thiên Thiên câm nín, đồng thời cảm thấy bi ai giùm ba mẹ và giáo viên của cậu bé này. Thật sự là không cách nào khai thông a, Thiên Thiên gửi chỉ dẫn về cách giữ gìn máy tính và cách diệt virus cơ bản qua, lấy cớ muốn log out để phải không trả lời nữa bất kì câu hỏi nhảm nhí nào nữa.
Lúc Trường Kiếm Tận Thiên kêu cô, Thiên Thiên kể việc này để mua vui cho anh.
Trường Kiếm Tận Thiên cười nửa ngày, sau đó mới nói: “Chuyện này thì tính cái gì, lần trước anh gặp một người mới goi là cực phẩm.”
Thiên Thiên hứng thú dào dạt: “Kể nghe đi.”
Trường Kiếm Tận Thiên: “Hắn nói hắn không cẩn thận xóa một văn kiện, hỏi anh có thể tìm về ở đâu, anh kêu hắn vào thùng rác tìm xem thử, em đoán xem thế nào?”
“Hắn không biết thùng rác ở đâu.” Thiên Thiên giật mình.
Trường Kiếm Tận Thiên: “Hắn tìm trong thùng rác nhà hắn, sau đó trở lại còn chỉ trích anh lừa hắn, chỗ đó vốn dĩ không có văn kiện hắn cần tìm.” (VTST: bọn ta đoán đúng mà =’= Thiên tỷ ngốc quá…, Hạo ca: *ánh mắt hình viên đạn*, VTST: hứ… cái đồ trọng sắc khinh … bọn này )
Thiên Thiên thấy hên là lúc này không phải đang uống nước, nếu không màn hình và bàn phím sẽ gặp tai ương rồi. cô từng vì làm đổ nước mà phải đổi ba bàn phím, mua bàn phím đắt, chỉ sợ má Diêu lải nhải không để yên.
Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Việc này là thật hay giả a?”
Trường Kiếm Tận Thiên: “Đương nhiên là…giả.”
Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “…”
Trường Kiếm Tận Thiên đáp: “Làm sao có người ngốc như vậy a, người tin chuyện này tự nhiên cũng là kẻ ngốc.”(hắc hắc )
Vòng qua quẩn lại nửa ngày, thì ra anh chửi cô ngốc, Thiên Thiên nổi giận, nhưng không đợi cô nghĩ cách phản kích, Trường Kiếm Tận Thiên đã đúng lúc đem bản tư liệu đã phiên dịch gửi cho cô, ăn cây nào rào cây nấy, Thiên Thiên là nhận ơn, muốn phát tác cũng không thể.
Thiên Thiên xem sơ lại một lần, không đến một giờ, Trường Kiếm Tận Thiên đã dịch được 15 trang tư liệu, đây là số lượng mà cô phải làm trong cả buổi trưa. (thật là kinh dị à … =’= )
Cô khen tặng nói: “Anh đúng là thiên tài.”
Trường Kiếm Tận Thiên nói khoác không ngượng, “Bình thường, bình thường, đệ tam thế giới.”
Thiên Thiên triệt để không lời nào, cái tính cách rắm thúi tự đại này tuyệt đối giống Thẩm Hạo.
Trường Kiếm Tận Thiên: “Cô nương ngốc, sau này không nên dễ dàng tin ngưởi khác như vậy, bản kế hoạch này hao phí nhiều tâm huyết của em, nếu lọt vào tay người lòng dạ lọc lừa, em muốn khóc cũng không kịp.” (hoàn toàn đồng ý… vừa nãy bọn này cũng đã nói như thế >”< )
Thiên Thiên không hề nghĩ ngợi nhắn lại: “Những người khác không thể so sánh với anh.” Sau khi gửi đi mới cảm thấy hình như quá trực tiếp, cũng quá lỗ mãng rồi.
Trường Kiếm Tận Thiên lần thứ hai im lặng, sau đó buông hai từ vô nghĩa: “Ha ha.”
Giờ phút này trong lòng Trường Kiếm Tận Thiên cảm xúc phức tạp, khó nói nên lời. Thiên Thiên không tim không phổi đi ngủ, anh tắt máy tính, rơi vào trầm tư.
Bởi vì tổng tài đến nên hôm sau lúc Thiên Thiên bước vào phòng làm việc phát hiện ngay cả Simon, người luôn gần đúng giờ mới đi làm, mỗi ba ngày lại đi trễ một lần cũng sớm sớm ngồi trước bàn làm việc, giả bộ gọi điện cho khách hàng, cô lại không tự chủ trở nên hồi hộp.
Cô luống cuống tay chân mở tư liệu đã sửa ngày hôm qua trên máy tính, nhanh chóng đọc một chút, có thể xem nhiều thì càng tốt, có thể nhớ thì tận lực ghi lại trong đầu.
Thẩm Hạo sáng sớm đã đến sân bay đón tổng tài, không ở công ty, tổ 1 của họ


Ring ring