Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Là Điều Bất Ngờ Tuyệt Vời

Gặp Anh Là Điều Bất Ngờ Tuyệt Vời

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

h. (có người nói xấu a…) Nửa tiếng sau Trường Kiếm Tận Thiên online. Cô cười tít mắt nói: “Chào buổi tối.” Trường Kiếm Tận Thiên: “Chào buổi tối, đúng rồi, bản kế hoạch của em sao rồi? Ông chủ vừa lòng chứ?” Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Còn chưa biết nữa.” Trường Kiếm Tận Thiên: “Phải tin tưởng chính mình chứ.” Thiên Thiên vẻ mặt đau khổ nói: “Ai, em thật xui xẻo, tư liệu anh giúp em phiên dịch rõ ràng em đã bỏ vào cặp văn kiện, nhưng lại không cánh mà bay lúc sắp thuyết trình.” Trường Kiếm Tận thiên: “Sao lại thế? Em thử nghĩ kĩ lại xem có ai động vào bàn làm việc của em không.” Cơn tức của anh sao lại giống Thẩm Hạo thế? Thiên Thiên buồn bực, cô không nghĩ nhiều, đem hoài nghi của mình từ đầu tới cuối nói cho anh nghe. Trường Kiếm Tận Thiên: “Còn người nào biết việc này không?” Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Không có, ngay cả sếp của em, em cũng không có nói.” Trường Kiếm Tận Thiên trầm mặc vài phút, “Sau này cẩn thận một chút, việc này coi như bỏ qua trước đi.” Thiên Thiên bất giác gật đầu, “Em cũng nghĩ vậy, nhiều một việc không bằng ít một việc, chúng ta thật là có thần giao cách cảm, ha ha ha.” Cô vô tâm đùa lại. Bóng dáng của Trường Kiếm Tận thiên nháy mắt đã không thấy tâm hơi. Thiên Thiên gãi gãi đầu, chán nản nghĩ mình không biết đã nói sai gì rồi, cô lo lại để lại ấn tượng xấu, hối hận thì đã muộn. Thiên Thiên vô cùng buồn chán mở diễn đàn ra. Có tin của hệ thống, mời cô đọc thư của game. Thiên Thiên mở hộp thư ra, là một thư từ Hiệp Cốt Nhu Tình gửi thông báo cho cô. Hiệp Cốt Nhu Tình sắp mở cuộc thi đấu lớn giữa các nữ hiệp, bởi vì biểu hiện xuất sắc của cô trong game nên cô có đủ tư cách tham gia cạnh tranh danh hiệu Đệ Nhất Hiệp Nữ. người chiến thắng cuối cùng có thể được thăng một cấp bậc, còn có thể gia nhập Danh Nhân Đường, binh khí sử dụng được xếp vào Giang Hồ Binh Khí Phổ. Thiên Thiên sợ run lên, không dám tin việc tốt vậy lại đến với cô. Cô ngây ngô cười một chút, nghĩ lập tức đem tin tốt này báo cho bạn bè, nhưng bạn cô đều không online, ngay cả người xem luyện cấp như việc ăn cơm thường ngày là Tiêu Dao cũng không thấy, quả thữ không bình thường mà. Trong mail có thêm một loạt danh sách về các người chơi nữ phù hợp yêu cầu, Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, Doanh Doanh Nhất Tiếu còn có Vân Thảo… Quy tắc cuộc thi rất đơn giản, đấu liên tục trong một tháng, kết quả cuối cùng từ điểm kinh nghiệm và cấp bậc cùng trang bị so sánh ai cao nhất, còn có số phiếu được bầu chọn cao nhất, dĩ nhiên nếu được danh hiệu Đệ Nhất thì Tâm hữu Thiên Thiên Kết cái tên này trong trò chơi sẽ vang danh thiên hạ a. Thiên Thiên động tâm rồi, con tim đập mạnh như ngựa phi nước rút, cô gọi điện cho Lâm Hi, đem Lâm Hi đang “chơi cờ cùng Chu công” hung bạo đánh thức, buộc cô ngày mai phải giúp Thiên Thiên bỏ phiếu. (cái này đọc truyện TQ nhiều chắc biết ha, nghĩa là ngủ ý mà :”> )
Lâm Hi ngáp, không sức lực nói: “Chị hai ơi, bồ cho rằng mình đang tham gia giọng hát siêu cấp hay sao vậy.”
Thiên Thiên không đồng ý nói: “So với mọi người, cấp bậc của mình cao nhất.’
Thiên Thiên trở lại ghế ngồi không bao lâu, Ứng Dĩnh liền mon men tới.
Ánh mắt cô ta không được tự nhiên, miễn cưỡng cười một chút, “Thiên Thiên, chúc mừng cô.”
Thiên Thiên đáp ngắn gọn, “Cám ơn.”
Sau đó là không còn lời nào, Ứng Dĩnh lại không chịu đi.
Thiên Thiên cũng không đuổi, nhưng cô cũng sẽ không hồ đồ hỏi có phải cô ấy đã trộm tư liệu không, đối với Ứng Dĩnh, cô sau này phải cẩn thận.
Hàn huyên vài câu, nếu không phải Diệp Tử kêu Ứng Dĩnh đi làm việc, cô ta sợ là vẫn
tiếp tục đứng đó. 
Thiên Thiên không để ý, mặt ngu ngơ, Elva gửi tin nhắn MSN cho cô: “Chỗ ngồi của bồ đối diện phòng của giám đốc Thẩm.”
Cô giật mình hiểu ra, không tự giác nhìn sang đó một cái, trong đáy mắt hiện lên ít gợn sóng.
Thẩm Hạo ngồi trước bàn, ngón tay thon dài gõ bàn phím, thỉnh thoảng nâng tay sờ đỉnh đầu.
Thiên Thiên kinh ngạc, chẳng lẽ tối qua bị quả bóng đó nện vào đầu nghiêm trọng vậy? Động tác trên tay cô đột nhiên bị đông cứng, lồng ngực có chút khó chịu, Thẩm Hạo dù gì cũng vì cô mới bị thương, trong lòng cô thấp thỏm lo âu là đúng, cô tự biện hộ với mình.
Thiên Thiên nhấn vào nick MSN của Thẩm Hạo, do dự một lát rồi gửi tin nhắn: “Giám đốc Thẩm, anh không khỏe thì nên đi bệnh viện đi.”
Thẩm Hạo lưu ý nhìn qua Thiên Thiên, cô hoảng quá đem đầu giấu sau màn hình máy tính.
“Anh không yếu ớt vậy đâu, yên tâm đi.” Thẩm Hạo nói.
“Ừ.” Nghe anh nói vậy đã có thề yên tâm nhưng sao Thiên Thiên vẫn tâm phiền ý loạn.
Thiên Thiên kiểm kê mấy bưu kiện, xử lí vài hóa đơn đặt hàng, bất tri bất giác đã đến giờ tan tầm.
Lúc này, Lâm Hi gọi điện cho cô.
“Văn Khải hẹn mình ăn cơm, buổi tối cùng nhau đi chứ?”
“Mình không làm bóng đèn.”
“Xì, bồ cũng không phải lần đầu.” Lâm Hi và Văn Khải là thanh mai trúc mã, yêu nhau 10 năm theo kiểu chạy maratong đường trường, Thiên Thiên thường xuyên đi ăn với họ, đến khi cô quen Mễ Bác mới giảm bớt.
Thiên Thiên nói: “Không quan tâm bồ.”
“7h ở đường Ngô Giang, không gặp không về.” Lâm Hi v


Pair of Vintage Old School Fru