Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341295
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1295 lượt.
h a, cô vừa mới mở cửa, đang kêu Thẩm Hạo thay dép đi trong nhà liền nghe tiếng của má Diêu: “Con gái ngoan, hôm nay sao về sớm vậy?”
Dọa cô vội vàng đẩy Thẩm Hạo ra ngoài, “Anh đi nhanh lên.”
Thẩm Hạo cố ý lớn tiếng nói: “Anh còn chưa uống trà a.” quả nhiên thành công gây sự chú ý cho má Diêu.
“Ai u, là Tiểu Thẩm a, mau vào ngồi chơi.” Má Diêu vừa nhìn thấy Thẩm Hạo thì mừng tới cặp mắt híp lại thành một đường nhỏ, “Con bé này chặn ở cửa làm gì, còn không mau để Tiểu Thẩm vào.”
Thiên Thiên ủ rũ cụp đầu đành để Thẩm Hạo vào nhà.
Vừa vào cửa cô liền cảm thấy không ổn, ba người bạn của má Diêu đều nhìn lại, mỗi người đều cười như hoa nở trên mặt.
“Con rể nhà chị a, trước kia sao không nghe chị nhắc đến?”
“Dáng người thật không tệ.”
“Chàng trai làm việc ở đâu vậy?”
“Quen Thiên Thiên được bao lâu rồi?”
“Chừng nào thì có hỉ sự? Bà má vợ à, đến lúc đó chúng tôi cũng muốn uống chén rượu mừng a.”
Ngươi một lời, ta một lời, mồm năm miệng mười nói tới Thiên Thiên nhức đầu.
Thẩm Hạo rất biết phối hợp cười theo, Thiên Thiên thật lo lắng không biết anh có bị liệt mặt vì cười không.
“Mau, mau.” Má Diêu vui mừng rạo rực nói.
Thiên Thiên thở hổn hển, hít thở thật sâu, hôm nay nhất định là ngày xui của cô mà, làm hại cô không chỉ xấu mặt bên ngoài mà về nhà còn rước họa.
“Thiên Thiên a, con đưa Tiểu Thẩm vào phòng tâm sự, rót trà mời người ta đi, hộp trà trong ngăn tủ kế tủ lạnh đó, ai da, bài tốt. Tiểu Thẩm a, con thật là phúc tinh của bác.” Mặt cô đỏ hết mức.
Thiên Thiên muốn khóc, anh ấy là phúc tinh của má, nhưng tuyệt đối là khắc tinh của con. Cô sợ má Diêu lại nói thêm gì đó nên vội vàng đẩy Thẩm Hạo vào phòng ngủ.
“Giám đốc Thẩm, anh ngồi đi, em đi pha trà.”
Thẩm Hạo nhẹ nhàng bĩu môi, mỉm cười gật đầu.
Anh chắp tay sau lưng, đánh giá kĩ càng phòng của cô.
Tường màu hồng nhạt, tủ đứng màu hồng nhạt, bàn máy tính màu hồng nhạt, khăn trải giường và túi xách màu hồng nhạt, ngay cả máy điều hòa cũng màu hồng nhạt. trên giường chất đầy búp bê, trên tủ đầu giường có một khung ảnh, Thẩm Hạo tùy tay cầm lên xem, là ảnh chụp chung của Thiên Thiên và Mễ Bác.
Trong ảnh Thiên Thiên mặc quần bò và áo thun dài, tuổi trẻ động lòng người, còn Mễ Bác cũng mặc trang phục thường ngày, hết sức đẹp trai, trai tài gái sắc, nhưng nhìn thế nào cũng thấy không xứng đôi. (trong mắt ca họ xứng mới lạ ý )
Đương nhiên đây chỉ là nhận xét của một mình Thẩm Hạo.
Lúc Thiên Thiên bưng nước vào trên người đã thay bộ quần áo mặc ở nhà, cô liếc mắt thấy Thẩm Hạo cầm khung ảnh, mặt lộ vẻ lúng túng, “Nhất định là lúc má dọn dẹp phòng đã tìm được trong một góc nào đó.” Cô lấy lại, thuận tay ném vào trong một ngăn kéo.
Thẩm Hạo chỉ cười nhẹ một cái.
Thiên Thiên giống như giận dỗi đặt ly trà lên bàn, sao cô lại phải giải thích với anh cơ chứ, bằng cái gì a.
Tai Thiên Thiên đỏ bừng, trái tim như con nai nhảy loạn xạ, vùi đầu vào ngực Thẩm Hạo, một cử động nhỏ cũng không dám. (cái bà này … >”< 35 lại ca đây mà *cười đểu* )
Thẩm Hạo kìm lòng không được khẽ nâng mặt cô lên, trong mắt cô còn đọng lại một màn sương mỏng, quyến rũ dộng lòng người, giọng anh đứt quãng, “Em lại khóc nữa, anh sẽ ức hiếp em thiệt đó.” (má ơi, tim con…)
Thiên Thiên trơ mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh đang phóng đại trước mắt, cái gáy bị bàn tay anh giữ chặt, không thể động đậy, ánh mắt Thẩm Hạo dịu dàng quyến luyến, nhu tình như nước, mặt cô như thiêu như đốt, say mê trong đó, không biết mình đang ở đâu.
Mắt thấy cánh môi sắp chạm nhau, cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra, “Thiên Thiên, con có nhìn thấy cái…” âm thanh tắt nghẽn dừng lại, má Diêu đứng ngây người ra, miệng tròn vo. (phá đám ah )
Mặt Thiên Thiên nóng rực, ngay cả một câu nói lắp đầy đủ cũng nói không ra.
Vẫn là má Diêu phản ứng nhanh, bà vội vàng nói: “Các con tiếp tục, tiếp tục.” im lặng rời khỏi, thuận tiện còn đóng cửa lại giùm hai người. (ồ de, típ đê 2 vị )
Trong trường hợp này, sao mà có thể tiếp tục được nữa. =’=
Mặt Thiên Thiên có màu tựa như gan heo, vùi đầu sâu vào khuỷu tay.
Thẩm Hạo không chút che giấu vuốt vuốt môi.
Thiên Thiên ngồi bất động, Thẩm Hạo cũng không động đậy.
Không biết qua bao nhiêu lâu, Thiên Thiên mới lấy lại bình tĩnh, cô đảo mắt, tức thì trừng lớn. người họ Thẩm nào đó không ngờ cứ thế đầu gối lên ghế tựa, thở đều đều, lăn ra…ngủ.
Thiên Thiên bóp trán, không biết là nên khóc hay nên cười, uổng phí cô xoắn xuýt nửa ngày, ai đó vốn dĩ không băn khoăn gì.
Cô tự giễu cười khẽ một chút, tay chân anh dài ngoằng, thân thể hơn phân nửa không ở trên ghế, vậy mà anh cũng có thể ngủ.
Tia sáng mặt trời từ hướng tây chiếu qua cửa sổ vào phòng, chiếu lên người anh, lấp lánh ánh kim, hình dáng tuyệt mỹ của anh tựa như hoang tử trong truyện cổ tích. Lúc anh an tĩnh, đường nét nhu hòa càng thêm anh tuấn dị thường. (Viv: oa oa, e dựa theo bản chính + tí chút phiêu, mọi người chiêm ngưỡng, e đi…lau nước miế**, Pil: gúm =’= trán