Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.
êu thấy buồn cười: “Tiểu Đa, mình không thích anh ta, thực sự là không thích!”.
Phạm Tiểu Đa trân trân nhìn Ngô Tiêu một lúc rồi mới hỏi: “Thực sự là bạn không thích anh ta?”.
Đúng lúc đó thì phía sau có giọng của Triết Lạc vang lên: “Ngô Tiêu không thích ai vậy?”.
Tiểu Đa tiếp lời không hề suy nghĩ: “Cô ấy nói cô ấy không thích Vũ Văn Thần Quang”.
“Vũ Văn Thần Quang là ai?”.
Phạm Tiểu Đa ngạc nhiên quay đầu lại: “Anh Sáu!”.
Ngô Tiêu cũng đứng dậy chào Triết Lạc.
Phạm Triết Lạc ngồi đối diện với hai cô gái, cậu hỏi lại: “Vũ Văn Thần Quang là ai? Là kẻ có khuôn mặt gian ác, đôi mắt lừa đảo đó hả?”, câu hỏi dành cho Ngô Tiêu.
Ngô Tiêu thẳng thắn trả lời: “Đúng rồi, chính là anh ta”.
Phạm Tiểu Đa cúi đầu uống trà, trong lòng cảm thấy hơi xấu hổ, Ngô Tiêu trả lời thật thà thế, cũng may chưa nói thêm gì với cô ấy.
Ngô Tiêu can đảm nhìn thẳng vào Phạm Triết Lạc, đôi mắt to chớp chớp nhìn cậu, cô ấy càng thêm khẳng định rằng mình thích Phạm Triết Lạc.
Khuôn mặt Triết Lạc nghiêm nghị, không biết sao bản thân tự nhiên thấy không thoải mái, cảm thấy không hiểu sao lại ghét thằng cha Vũ Văn Thần Quang đến thế.
Ba người ngồi ăn cơm với ba dòng suy nghĩ khác nhau, ra khỏi nhà hàng, Phạm Triết Lạc nói với Tiểu Đa: “Em về nhà trước đi, anh có việc muốn hỏi Ngô Tiêu”.
Tiểu Đa không biết anh trai mình muốn hỏi Ngô Tiêu chuyện gì, nên ra hiệu cho Ngô Tiêu để cô ấy hiểu “không nói những gì không nên nói”. Ngô Tiêu nhìn là hiểu, nên thấy rất buồn cười. Cô ấy cũng rất muốn biết Phạm Triết Lạc muốn hỏi mình chuyện gì.
Chờ cho Tiểu Đa đi rồi, Phạm Triết Lạc hỏi Ngô Tiêu: “Mình tìm một nơi để nói chuyện nhé?”.
Tất nhiên là Ngô Tiêu đồng ý, còn rất mong muốn nữa là đằng khác. Hai người tìm một quán trà uống nước. Phạm Triết Lạc thấy Ngô Tiêu dường như lớn hơn sau một đêm, nhìn ánh mắt của cô ấy chắc chắn không giống như Tiểu Đa. Trong lòng cậu thầm nghĩ, cô ấy chỉ lớn hơn Tiểu Đa một tuổi, vậy mà em gái mình giống như một đứa trẻ, còn Ngô Tiêu lại trưởng thành đến mức có thể dùng những từ “một người phụ nữ” để hình dung ra cô gái này. Trong cái nhìn chăm chú của Ngô Tiêu, cậu cảm thấy có một chút không thoải mái.
Trà vừa được mang lên, Triết Lạc đón lấy uống luôn, như muốn sử dụng tay của mình để làm một việc gì đó. Nhiệt độ của nước trà mới pha không tám mươi độ thì cũng bảy mươi độ, vừa uống vào Triết Lạc đã thấy rát hết lưỡi, tuy cố gắng không phì ra, nhưng trong câu nói đã có chút lạc giọng: “Ngô Tiêu, cái người tên là Vũ Văn Thần Quang ấy em thấy điểm nào không thật thà?”.
Nói xong câu đó Triết Lạc cảm thấy hơi ngượng, thực ra cậu muốn hỏi Ngô Tiêu rằng, Vũ Văn Thần Quang sao lại quen Tiểu Đa.
Ngô Tiêu buồn cười nên quay mặt đi chỗ khác: “Là anh ta nhìn Tiểu Đa nhà anh không thật thà, không liên quan đến em!”.
Triết Lạc đột nhiên như đã nghĩ ra: “Anh ta làm sao? Anh ta đối với Tiểu Đa thế nào?”.
Ngô Tiêu cười một cách nghịch ngợm: “Nếu như anh ta không thật với em, anh sẽ thế nào?”.
Bàn tay của Phạm Triệt Lạc run lên, chút xíu nữa làm đổ cả cốc nước, lời của Ngô Tiêu mạnh dạn mà lại thẳng thắn. Anh ngượng ngùng nói với Ngô Tiêu: “Không phải, là anh lo cho Tiểu Đa.”
“Vậy là anh không lo cho em?” Ngô Tiêu nói với giọng có phần nũng nịu.
Lời của cô ấy thẳng thắn rõ ràng, làm cho Triết Lạc không thể đối phó được, một lúc lâu sau mới nói: “Em với Tiểu Đa cũng vậy, anh coi em như em gái mình, cũng lo chứ”.
Ngô Tiêu ghét nhất nghe thấy câu này, nên cô ấy đứng dậy nói với Phạm Triết Lạc: “Em muốn làm bạn gái của anh, chứ không muốn làm em gái anh, tiện em nói luôn, tốt nhất là nên cẩn thận với Vũ Văn Thần Quang, em e rằng Tiểu Đa không phải là đối thủ của anh ta”.
Phạm Triết Lạc ngồi ngây như phỗng khi nghe Ngô Tiêu nói, sau đó nhìn cô ấy bước đi với nụ cười quyến rũ.
Về đến nhà, Triết Lạc vẫn như người đang trên mây. Phạm Tiểu Đa hỏi: “Anh, anh và Ngô Tiêu nói gì với nhau vậy?”.
Triết Lạc trả lời với vẻ không vui: “Tiểu Đa, người mà em kết bạn không phải là bạn tốt, mà em kết bạn với một con sói đấy”.
Hả? Phạm Tiểu Đa nhảy lên từ ghế sô pha: “Ngô Tiêu rất tốt, xinh đẹp mà còn hiểu lý lẽ, cô ấy làm sao?”.
Phạm Triết Lạc không nhịn được cười khi nhìn Tiểu Đa với vẻ hoảng loạn như vậy, Tiểu Đa cảm thấy nụ cười của anh trai có gì đó kỳ lạ: “Anh, anh nói đi, chuyện gì thế?”.
Bỗng nhiên Triết Lạc ôm lấy Tiểu Đa xoay vòng trong phòng, cười lớn nói: “Ngô Tiêu muốn ăn tươi nuốt sống anh trai em rồi!”.
Phạm Tiểu Đa hét lên: “Không đâu, không thể, thực ra Ngô Tiêu rất dịu dàng mà”.
Triết Lạc buông Tiểu Đa ra, khẽ véo má em gái: “Tiểu Đa, thực ra được Ngô Tiêu theo đuổi nên anh mới vui thế!”.
Nói xong liền bỏ đi tắm.
Phạm Tiểu Đa nghe thấy triết Lạc vừa tắm vừa hát, thế là hiểu rồi, cô lao vào gọi điện cho Ngô Tiêu: “Được đấy, Ngô Tiêu, vậy là cuối cùng cậu cũng để ý đến anh trai mình rồi nhỉ”.
Ngô Tiêu có vẻ tủi thân: “Tiểu Đa, cậu không thích mình à?”.
Phạm Tiểu Đa lắp bắp: “Mình, này, sao cậu không nói sớm?”.
Giọng Ngô Tiêu đổi thành