Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.
như trò đùa ấy với trẻ con đang đi học còn chẳng có tác dụng nữa là. Sao em lại nghĩ ra được nhỉ? Sao lại có thể nghĩ ra cái cách ngớ ngẩn ấy?
Vũ Văn Thần Quang chỉ ước lúc này Tiểu Đa đứng trước mặt mình, anh nhớ tới chiếc miệng nhỏ nhắn của cô và muốn hôn mạnh lên đó một cái.
Anh cầm điện thoại lên gọi cho Tiểu Đa, anh muốn nghe giọng nói của cô.
“Tiểu Đa, ngủ rồi à?”
“Vâng.”
“Sao giọng của em giống mèo kêu thế?”.
Từ lúc về đến giờ Tiểu Đa đã phải chạy vào nhà vệ sinh tới mấy lần rồi, cô chẳng còn hơi sức và tinh thần nữa, vì thế cô đáp với giọng lạnh lùng: “Anh cứ thử đi, hết ăn đồ nóng lại ăn đồ lạnh, no tới mức không ăn được nữa, rồi sau đó chạy vào nhà vệ sinh mấy lần, xem giọng anh có giống với chuột kêu không?”.
Thần Quang thích chí: “Đau bụng rồi à? Hay đấy, hết đau bụng ngày mai sẽ thèm ăn hơn hôm nay cho mà xem!”.
Phạm Tiểu Đa không còn cách nào khác, đành phải dùng chiêu thứ hai, Lý Hoan à, vì bạn bè anh chịu khó hi sinh vậy nhé. Nghĩ vậy, cô cười, đáp: “Đúng thế, anh Hoan nhà tôi cũng nói thế, bảo tôi xổ hết những gì đã ăn hôm nay đi, ngày mai anh ấy sẽ đưa tôi đi ăn thứ gì đó có lợi cho dạ dày hơn. Hôm nay người mệt không tiện nói chuyện nhiều, tôi tắt máy đây!”.
Tiểu Đa tắt máy xong, Thần Quang nhíu chặt mày lại, anh Hoan? Xem ra cũng đào hoa gớm. Chưa xong với người này đã nhào sang người khác để lấy lại cân bằng! Thần Quang cố gắng nhớ lại hình ảnh của anh chàng đến đón Tiểu Đa hôm ấy.
Người thấp hơn mình, mặt mũi không đẹp bằng mình, xe cũng bình thường, trông thì có vẻ tinh nhanh. Phạm Tiểu Đa thích cậu ta điểm gì nhỉ? Không phải là hình thức rồi, cũng không hẳn vì có tiền, không lẽ vì tinh nhanh. Mà mình cũng đâu có ngốc. Có điểm gì khác hơn người à? Là điểm gì mới được chứ?
Trong đầu Vũ Văn Thần Quang có hàng loạt câu hỏi chưa tìm được lời giải đáp. Theo lý mà nói, những điều kiện của mình cũng không tồi!
Vũ Văn Thần Quang quyết định ngày mai vẫn đi đón Tiểu Đa. Tiện thể gặp anh chàng Lý Hoan ấy.
Nói xong Tiểu Đa mới thấy hối hận, biết nói với Lý Hoan thế nào bây giờ.
Lần thứ ba Tiểu Đa chủ động gọi điện thoại cho Lý Hoan.
“Lý Hoan, ngày mai chúng ta cùng đi ăn cơm nhé. Anh có rỗi không?”.
“Có. Anh sẽ đến đón em.” Lý Hoan cười, đáp.
Còn bây giờ Phạm Tiểu Đa không nói thì mặt cũng nở nụ cười, nhớ đến lần đầu tiên Thần Quang hôn cô, xong rồi còn trêu cô, nhớ đến chuyện bị anh ném lên xe, cả chuyện mang chiếc xe bẩn vì bị cô nôn đầy ra đi rửa, nhớ đến chuyện Thần Quang cởi giày cao gót của cô ra rồi ném đi, sau đó còn đe dọa cô nữa. Vũ Văn Thần Quang, anh là đồ đáng ghét!
Ngày hôm sau Lý Hoan đến đón Phạm Tiểu Đa. Hôm nay cậu không đi xe đến, xe đã được mang đi bảo dưỡng.
Vũ Văn Thần Quang nhìn thấy Lý Hoan đi bộ từ xa tới, lại nhìn tấm biển cấm đỗ xe bên cạnh mình, thấy bản thân đã mất công vô ích. Anh vội nhét tấm biển đó vào cốp xe. Đó là tấm biển mà anh bỏ tiền ra mua, anh đã chuẩn bị nếu cảnh sát có hỏi, sẽ trả lời là không biết.
Tiểu Đa bước ra khỏi cổng đài truyền hình, vừa cười vừa nói với Lý Hoan rồi rời đi. Lần này thì đến nhìn một cái cũng không thèm liếc về phía Thần Quang. Thần Quang nhìn chiếc xe rồi quyết định đi bộ theo.
Vừa rẽ sang phố gần cổng đài truyền hình, Lý Hoan bèn vẫy một chiếc taxi, hai người lên xe đi mất. Vũ Văn Thần Quang chửi thầm trong lòng, công việc bám đuôi này thật là mệt. Anh vội quay lại chỗ đỗ xe, lái nó chạy theo hướng chiếc taxi.
Chờ gần một tiếng đồng hồ, viên cảnh sát mới chịu viết xong hóa đơn cho Vũ Văn Thần Quang, còn anh sớm đã tức giận tới mức cứ đứng ngây ra đó rồi.
Trong lúc đó thì Phạm Tiểu Đa và Lý Hoan vừa ngồi xuống chọn món.
Lý Hoan thốt lên: “Mỗi lần em chủ động gọi điện thoại hẹn anh đi ăn là đều không có chuyện gì tốt đẹp. Nói đi, hôm nay lại có chuyện gì vậy?”.
Tiểu Đa nói với vẻ bất mãn: “Anh Hoan, không có việc thì không hẹn anh đi ăn cơm được sao?”.
Nghe Phạm Tiểu Đa gọi một tiếng “anh Hoan”, Lý Hoan cảm thấy rất vui. Cậu nhìn Tiểu Đa, rõ ràng nét mặt của cô cho thấy cô đang có rất nhiều tâm sự: “Nói đi, anh Hoan nhất định sẽ giúp em”.
Nhưng Phạm Tiểu Đa vẫn không tài nào mở miệng được. Quả thực cô không thể nói với Lý Hoan, bèn cười đáp: “Đúng là không có chuyện gì thật mà. Đó là vì đã lâu rồi em không gặp anh, nên muốn ăn cơm với anh thôi”.
Vũ Văn Thần Quang nghĩ đến những thứ mà Tiểu Đa muốn ăn, rồi tìm theo các quán dọc đường. Đến khi chân mỏi tới mức gần rụng ra thì anh nhìn thấy Lý Hoan và Tiểu Đa đang ngồi trong một nhà hàng qua lớp kính cửa sổ.
Anh nhìn thấy hai người cười vui vẻ vừa ăn vừa nói chuyện. Phạm Tiểu Đa trông khá quyến rũ, anh chàng Lý Hoan đó cũng đang cười, nhìn hai người rất giống một đôi tình nhân.
Tình nhân? Nghĩ đến hai từ đó, Vũ Văn Thần Quang lại thấy cơn giận nổi lên. Anh đẩy cửa bước vào, đi thẳng đến trước mặt Phạm Tiểu Đa và đứng đó.
Lý Hoan ngẩng lên thì nhìn thấy một anh chàng đẹp trai thân hình cao lớn, mặt mày anh tuấn đứng trư