Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Nhau Nơi Thiên Đường

Gặp Nhau Nơi Thiên Đường

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341366

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.

àu hóa trang trên mặt giống như một đóa hoa đang nở rộ.
Một chú hề thật đáng yêu!
Khi còn nhỏ, tôi thích nhất là những chú hề chọc cười biết làm ảo thuật ở khu vui chơi. Nhưng tại sao lại có một chú hề xuất hiện trước mặt tôi thế này?
Lúc tôi sắp bị vô số những câu hỏi làm cho vỡ tung ra, chú hề đó lại lên tiếng: "Hy Nhã?".
"Sao chú biết cháu tên là Hy Nhã?"
"Chú còn biết hôm nay là sinh nhật cháu nữa cơ."
"Sinh nhật?" Tôi càng cảm thấy mơ hồ.
Chú hề đưa bàn tay đeo găng màu trắng ra trước mặt tôi, xoa nhẹ lên tai tôi, thật là thần kỳ, trên tay chú bỗng nhiên xuất hiện một bông hoa hồng.
Quả là kỳ diệu!
"Hy Nhã, chúc cháu sinh nhật vui vẻ!"
"Cảm ơn chú." Tôi vừa vui vừa kinh ngạc.
Nhưng hôm nay là sinh nhật tôi sao?
Cũng chẳng quan trọng, chú ấy đã biểu diễn cho tôi xem một màn ảo thuật đặc sắc như vậy, cần phải cảm ơn chú ấy.
"Cháu biết không? Sẽ có thiên sứ đến để bảo vệ cho cháu đấy." Chú hề thốt lên một câu chẳng ăn nhập gì.
Không chờ tôi kịp hiểu, chú hề xoay một vòng, chìa mũ ra. Tôi mở to mắt, bỗng có một chú chim với bộ lông màu vàng óng từ trong mũ bay ra.
Thân chú chim phát ra ánh sáng màu vàng rực rỡ. Chú kiêu hãnh dang rộng đôi cánh trước mặt tôi, thoáng cái đã cất cánh bay đến chân trời xa xôi.
"Được rồi, bố cháu đến rồi, chú đi đây."
Chú hề vừa nói xong, liền đi luôn.
Bố? Lại thêm một câu hỏi lớn xuất hiện trong đầu tôi, rốt cuộc đây là chỗ nào? Sao bố lại đến đây? Khi nhìn thấy tôi bỗng dưng lại biến thành một đứa trẻ, chắc bố sẽ rất ngạc nhiên.
Tôi ngầm quan sát xung quanh, phát hiện tôi đã không còn ở nơi có các hình ảnh mờ ảo ban nãy, mà đã đến một nơi giống như khu vui chơi.
Bầu trời xanh.
Những đám mây trắng cuồn cuộn, không khí trong lành và có vị ngọt mát.
Xung quanh có rất nhiều em nhỏ đang nô đùa, nét mặt các em lộ rõ vẻ hân hoan.
Một cậu bé đang nắm chặt tay bố đi qua chỗ tôi đứng, cậu ngước mắt lên hỏi ông bố có khuôn mặt hiền từ: "Bố ơi, trò tàu lượn siêu tốc thật hấp dẫn bố ạ, lần sau con vẫn muốn chơi trò đó!".
"Trò đi thuyền hải tặc còn thú vị hơn, phải không con?"
"Dạ, có ạ. Bố ơi, con còn muốn chơi trò xe đụng trên mặt nước nữa."
"Hôm nay có rất nhiều người chơi trò xe đụng trên mặt nước, chúng ta chơi trò khác trước đã, lát nữa quay lại chơi trò đó, con nhé."
"Dạ, vâng ạ."
Cuộc nói chuyện thật ấm áp và tình cảm!
Tôi vẫn còn nhớ lúc còn nhỏ tôi thường nài nỉ bố đưa tôi đến khu vui chơi, vì bố đã từng nói, khu vui chơi là nơi luôn tràn đầy tình yêu và hạnh phúc.
Tôi vẫn luôn tin là như vậy.
Chẳng lẽ đây là nơi mà hồi nhỏ tôi đã từng đến? Tất cả những gì hiện ra bây giờ là do tôi đang mơ sao?
Tôi không tin nổi, đột nhiên nhìn chằm chằm về một phía.
Một người đàn ông cao lớn đang bước nhanh về phía tôi, khuôn mặt ánh lên nụ cười đầy ắp tình yêu thương.
Trông quen quá!
Tôi đã gặp người đàn ông này rồi sao?
Ba phút sau, tôi trợn tròn mắt. Người đàn ông này... người đàn ông này... giống y hệt bố tôi lúc còn trẻ! Không, lẽ nào chính là bố khi còn trẻ sao?
Khi thấy tôi với hình dáng của một đứa trẻ, bố tôi không hề tỏ ra kinh ngạc, trái lại còn rất vui mừng cúi xuống nhìn tôi và nói: "Sáng hôm nay Hy Nhã vừa thức dậy đã đòi mặc chiếc váy này, nhìn con gái của bố xinh như một cô công chúa!".
Tôi nở nụ cười không được tự nhiên cho lắm.
"Vâng ạ."
Chẳng lẽ tôi đã thực sự quay lại quá khứ sao? Tuy tôi vẫn không dám tin vào tất cả những việc đang diễn ra trước mắt, nhưng... ha ha, hóa ra hồi còn trẻ bố tôi đẹp trai thật!
"Sao thế con, Hy Nhã của bố mà cũng biết xấu hổ à?" Bố không phát hiện ra sự khác thường của tôi, vừa cười vừa nói.
"Bố... bố ơi, năm nay con mấy tuổi rổi ạ?"
Đối diện với bố "hồi còn trẻ", đến xưng hô, tôi cũng cảm thấy hơi mất tự nhiên, chỉ có thể dè dặt đưa ra một câu hỏi ngốc nghếch như vậy.
Tất cả mọi việc thật kỳ lạ, không phải vậy sao?
Bố nhẹ nhàng xoa đầu tôi nói: "Hy Nhã quên rồi sao? Sáng nay khi vừa thức dậy con còn nói với bố con bao nhiêu tuổi, có phải vừa bị ngã nên quên rồi không? Hôm nay là sinh nhật tròn sáu tuổi của con, nên bố đưa con đến khu vui chơi để vui chơi thỏa thích đấy. Đây là lần đầu tiên con đến đây, không ngờ con lại thích thú đến vậy, lần sau nhất định bố sẽ đưa con đến đây chơi tiếp".
Sáu tuổi?
Tôi đã quay lại hồi tôi mới sáu tuổi? Thế này là thế nào?
Có nên nói với bố, thực ra tôi không còn là "Hy Nhã" sáu tuổi nữa không? Không được, bố nhất định sẽ không tin đâu. Nói không chừng, có khi bố còn nghĩ đầu óc tôi có vấn đề, hoặc cho rằng tôi bị bệnh nên nói năng linh tinh.
"Được rồi, vừa rồi Hy Nhã chơi lâu như thế cũng mệt rổi phải không? Con muốn ăn gì nào, để bố đi mua cho." Bố thấy tôi im lặng, nghĩ rằng tôi muốn ăn thứ gì đó.
Tôi nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cố gắng trả lời theo đúng cách của một đứa trẻ sáu tuổi: "Con muốn ăn kẹo bông".
Lúc này, tôi không muốn tiếp tục tìm hiểu xem đây là nơi nào nữa, và cũng không muốn suy xét xem tất cả những sự việc này, rốt cuộc là cảnh trong mơ ha


Polly po-cket