Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1824 lượt.
hoa: “Ai u, tôi nói cô nghe, thôn chúng tôi dạo này đúng là gặp vận may lớn, hai năm trước muốn mời giáo viên đến chẳng khác nào như đãi vàng trong phân, bây giờ lại có ba giáo viên tới liên tiếp, khiến cho trưởng thôn mừng muốn chết.”
Ôn Nhung nghĩ một chút: “Là giáo viên tiếng Anh ạ?”
“Còn không phải sao, nghe nói ăn nói từ ngữ rất lợi hại, đã ra nước ngoài, mấy đứa nhà tôi nói giáo viên mới viết chữ tiếng Anh đẹp cực kỳ, không giống người Trung Quốc viết.” Chị Vương nói xong thì hai mắt sáng lên.
“Anh ta đến lúc nào vậy?”
“Vừa tới hôm trước, trưởng thôn đang định làm bữa cơm tiếp đón anh ta đấy.”
Hôm trước, chẳng trách, chiều hôm trước cô đang giúp hai ông bà nhà họ Lữ viết thư gửi cho anh con trai đi làm trên phố huyện.
“Nghe nói lúc anh ta tới còn mang theo hai thùng sách, toàn là sách mới!”
Có lòng như vậy, cô thực sự muốn đi làm quen một chút.
Nhưng mà, không hiểu tại sao, cô luôn để vuột mất vị giáo viên mới này, cô đi dạy, giáo viên mới không lên lớp, giáo viên mới đi dạy, cô lại có chuyện. Nhưng mà tin đồn về giáo viên mới này quả thực rất nhiều.
“Bộ dạng rất tuấn tú nha!” Chị Vương lặng lẽ nói với Ôn Nhung, “Còn tuấn tú hơn thầy Tần.”
Bác Ngưu kéo con trâu, giơ ngón tay cái lên: “Tôi nhìn qua một lần, người thành phố, vừa nhìn là biết có tiền đồ, chạy đến chỗ chúng ta làm giáo viên, thực nhiệt tình!”
“Còn không phải sao, tay phải người ta còn bị thương!” Chị Hồ gật đầu nói.
Bác Trương cũng nói: “Thằng nhóc nhà tôi bảo, thầy giáo mới phát cho chúng nó mỗi đứa một bộ đồ dùng học tập, đều là bỏ tiền túi ra, đúng là người tốt.”
Cũng được một tuần, Ôn Nhung buồn bực, sao hình như tất cả mọi người đều gặp vị giáo viên mới này rồi, chỉ có cô không thấy, buồn ghê gớm.
Lúc ăn cơm trưa, Ôn Nhung hỏi Tần Khiêm: “Thầy Tần, anh gặp qua giáo viên mới kia chưa?”
Tần Khiêm chợt khựng đũa, sắc mặt không được tự nhiên, nhìn Ôn Nhung một chút, muốn nói lại thôi.
Ôn Nhung tưởng là anh ta cũng chưa gặp, cảm khái nói: “Người này đúng là thần long thấy đầu không thấy đuôi đấy.”
Buổi chiều khi lên lớp, Ôn Nhung thấy bọn nhỏ giương mắt nhìn sách mới, nhưng không ai dám đụng, buồn bực nói: “Thích thì mượn mà xem, đến chỗ cán sự học tập ghi danh xuống là được mà.”
Viên Viên cúi đầu, chu cái miệng nhỏ nói: “Cô giáo Ôn, sách này mới quá, bọn em không dám, sợ làm dơ mất.”
Ôn Nhung ngẩn người, nhìn từng khuôn mặt nhỏ tràn ngập khát vọng nhưng lại không thể không kiềm lại, trong lòng dâng lên một trận chua xót.
“Không sao, làm dơ, thầy sẽ mua thêm cho mấy đứa.”
Ôn Nhung quay lưng về phía cửa, nghe thấy giọng nói này, đột nhiên cứng đờ.
Ôn Nhung nhắm chặt hai mắt, hô hấp chậm lại, không thể nào, tuyệt đối không thể nào, nhất định là do dạo này cô thiếu ngủ, nghe lầm.
“Cô giáo Ôn, đến đến, tôi giới thiệu cho cô.” Trưởng thôn tươi cười bước tới trước mặt Ôn Nhung, chỉ vào người đứng sau cô nói, “Vị này chính là thầy Lâm mới tới.”
“Thầy Lâm!”
Bọn nhỏ vui vẻ chạy lướt qua cô, ùa về phía người đứng sau.
Trưởng thôn cười híp mắt nói: “Cô Ôn, về sau hai người là đồng nghiệp, ha ha. Tối nay nhà tôi làm một bữa tẩy trần cho thầy Lâm Tuyển, cô nhất định phải tới đấy. Hai người làm quen đi.”
Ôn Nhung hít một hơi, từ từ xoay người.
Lâm Tuyển đứng giữa đám trẻ con, thân hình thon dài, mặt mày giãn ra, tao nhã lịch sự, kính mắt khiến cho anh ta thoạt nhìn quả thực có mấy phần phong độ của người trí thức, che giấu đi không ít sự bén nhọn trong mắt, trái lại còn có mấy phần dáng vẻ của giáo viên.
“Cô giáo Ôn, xin chào.” Anh ta khẽ mỉm cười, vươn cánh tay trái không bị thương về phía cô.
Cánh tay trái giơ giữa không trung một lúc lâu, Ôn Nhung nhìn chằm chằm tay anh ta, lại chậm rãi ngẩng đầu lên, tầm mắt lướt qua anh ta, nhìn ra phía sân tập bên ngoài, sau đó, cô lành lạnh nói: “Giáo viên mới ở đâu, sao tôi không thấy.”
Trước khi tới đây, Ôn Nhung đã nghĩ đến tình huống khi Lâm Tuyển tìm được cô, nhưng cô cho rằng xác suất xảy ra chuyện đó rất nhỏ. Lâm Tuyển là một người có lòng tự ái cực kỳ mạnh, ham muốn khống chế gần như là biến thái, người bên cạnh anh ta trừ thuận theo sẽ không có lựa chọn nào khác. Huống chi anh ta cũng nói, cô chẳng qua chỉ là một công cụ không đáng kể trong kế hoạch của anh ta mà thôi. Chỉ sợ khi anh ta đến tìm cô, cũng là chuyện rất lâu sau này, có thể là ngày nào đó, vị đại nhân này thực sự coi trọng vị mỹ nhân nào đó, mới đột nhiên nhớ ra mình còn có một cô vợ chưa cưới chưa giải quyết.
Cho nên, khi người thật của Lâm Tuyển cứ như vậy không báo trước tí nào xuất hiện trước mặt Ôn Nhung, cô vẫn kinh ngạc. Chẳng qua là, sau khi kinh ngạc, chính là khó hiểu, người đứng đầu mới của Lâm thị ngày đi vạn dặm chạy tới cái nơi xó xỉnh hẻo lánh vùng núi này làm gì?
Về phương diện khác, Lâm Tuyển từ nhỏ đến lớn không học qua một câu, mà có học rồi thì hắn cũng đã quên: tự làm bậy không thể sống.
Tay của hắn vẫn chưa hạ xuống, mười ngón tay thon dài, móng tay hồn