Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.
nhưng trước kia cũng lấy về không ít vinh dự cho trường học, bây giờ phụ huynh học sinh cũng không truy cứu, nhưu vậy, các vị ở đây có còn ý kiến khác hay không? Phải rồi, Phó tiên sinh, anh vẫn có lời muốn nói, giờ có thể nói.”
“….” Phó Tô lãnh đạm nhìn cái đầu trọc của hiệu trưởng, “Tôi không còn gì để nói.” Dứt lời nhìn qua Lâm Tuyển, Lâm Tuyển nâng cốc với anh, giống như người thắng cuộc.
“Được rồi, vậy những người khác?”
Đám người qua đường tỏ vẻ không có gì dị nghị, hiệu trưởng vỗ bàn định án: “Như vậy, tôi tuyên bố, cô giáo Ôn có thể tiếp tục ở lại. Cô giáo Ôn, còn không mau cảm ơn Lâm tiên sinh đại nhân đại lượng, bỏ qua chuyện cũ.”
Lá đơn từ chức của Ôn Nhung coi như hoàn toàn bị ngó lơ, chỉ lấp lóe lên sàn được một chút, giờ đã núp trong túi Ôn Nhung yên lặng mà rơi lệ. Ôn Nhung hung hăng túm lấy một góc đơn từ chức, nhìn khuôn mặt tươi cười đẹp đẽ của Lâm Tuyển, khóe miệng giật giật nói: “Cám, ơn.”
“Đừng khách khí.” Lâm cầm thú cười đến là động lòng người.
Sau khi tan họp, tin tức kinh thiên động địa lập tức truyền khắp trường học, những giáo viên có quan hệ tốt với Ôn Nhung cũng vì cô thoát qua khỏi nguy hiểm mà cảm thấy vui vẻ. Cô giáo Đinh lại càng thêm kìm lòng không được mừng đến rớt nước mắt, cám ơn Lâm Tuyển lia lịa, Lâm Tuyển vô liêm sỉ thản nhiên đón nhận.
Vẻ mặt Phó Tô vẫn bình tĩnh, Ôn Nhung bước tới bên cạnh anh, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, suy nghĩ một chút vẫn nói một câu cám ơn.
Phó Tô nhàn nhạt nói: “Tôi cũng không giúp được gì.”
“Em biết hôm nay anh tới để giúp em.” Ôn Nhung thật sự không ngờ tới Phó Tô sẽ phí công nghĩ ra cách để tiến vào cuộc họp của ủy viên trường học, cô đột nhiên cảm thấy Phó Tô cô vẫn chơi đùa từ nhỏ đến lớn kia đã trở lại, “Thật ra thì hôm nay em đã tính không được thì từ chức, ai ngờ Lâm Tuyển đột nhiên lại động kinh…”
“Cô giáo Ôn.”
Bên cạnh đột nhiên nhảy ra một người, Ôn Nhung cả người cứng đờ, lập tức quay đầu, Lâm Tuyển từ trên xe bước xuống, nhìn nhìn cô, lại nhìn Phó Tô một chút, anh ta cao bằng Phó Tô, hai người nhìn nhau một lát, Phó Tô lạnh lùng dời tầm mắt đi trước.
Lâm Tuyển quay đầu cười nói với Ôn Nhung: “Tôi đưa em về.”
“Không cần…”
“Cô giáo Ôn, về tình về lý một câu cám ơn kia của em đều không đủ. Đến, không cần khách khí với tôi.”
Ôn Nhung chưa kịp cự tuyệt, Lâm Tuyển đã kéo cánh tay của cô qua, Ôn Nhung sửng sốt. Lúc này, Phó Tô lại kéo cánh tay kia của Ôn Nhung, tình thế đột nhiên trở nên căng thẳng.
“Tôi có hẹn với Ôn Nhung rồi.”
Ánh mắt của Lâm Tuyển lạnh thêm mấy phần, nhưng vẫn cười nói như cũ: “Không có nghe nói.”
Dứt lời, anh ta chợt dùng lực kéo Ôn Nhung ra phía sau, trước khi Ôn Nhung kịp phản kháng lại, mở cửa xe, không nói hai lời ấn cô vào, một loạt những động tác này còn nhanh hơn động tác tiêu chuẩn của thổ phỉ cướp người.
Phó Tô cuối cùng cũng có chút tức giận: “Lâm Tuyển, anh đừng quá đáng.”
Lâm Tuyển chặn trước người anh, cũng chặn Ôn Nhung đang không ngừng đập vào cửa sổ xe ở phía sau, anh ta khẽ cười nói: “Tôi làm sao?”
“Cưỡng ép một cô gái không thích anh, thú vị lắm sao?”
“Phó Tô đúng không.” Lâm Tuyển móc ra một điếu thuốc châm lên, không nhanh không chậm nói, “Người trê tuổi, tính khí đừng chống đối như vậy, chú nói cho cậu biết, thích hay không chỉ là thứ yếu, cướp được vào tay, sẽ là của cậu.”
“Người không phải là hàng hóa, cô ấy có tình cảm của mình, làm đàn ông thì nên thì nên biết tôn trọng tình cảm của đối phương.”
Lâm Tuyển nhẹ nhàng phun khói thuốc: “Sau khi trở thành người phụ nữ của tôi, cô ấy tự nhiên sẽ thích tôi.”
“Phải không.”
“Dĩ nhiên.”
Lâm Tuyển dẫm điễu thuốc dưới chân, ngước mắt nhìn về phía người trẻ tuổi anh tuấn này, đúng là một gương mặt không thể bắt bẻ, mùi vị trẻ tuổi sạch sẽ cùng với hơi thở chững chạc thành thục kỳ diệu giao hòa ở chung một chỗ, không tiếng động hấp dẫn ánh nhìn chú ý của mọi người, cũng vô hình mang đến cho hắn cảm giác bị áp bách.
Trẻ tuổi thật tốt, từ này đang càng ngày càng cách xa hắn, nhưng như vậy không có nghĩa là hắn sẽ nhận thua.
Trong từ điển của hắn cho tới giờ chưa từng có chữ bại này.
Lâm Tuyển lên xe, nhấn ga rời khỏi trường học.
Ôn Nhung ngồi một bên liếc mắt nhìn anh ta, vẻ mặt khinh bỉ: ‘Chú, chú cường thưởng dân nữ.”
“Em là vị hôn thê của tôi, tính là cường thưởng sao?” Lâm Tuyển lại châm một điểu thuốc.
“…” Cô lười phải đáp lại.
Ôn Nhung nhíu mày, vươn tay muốn đoạt lấy điếu thuốc của anh ta, ai ngờ anh ta lại nghiêng mặt qua, khẽ mỉm cười, viền môi vẽ nên một độ cong quyến rũ, Ôn Nhung đột nhiên ngẩn người tại chỗ, được một lúc, ngượng ngùng rụt tay lại.
Ôn Nhung nói thầm một câu: “Khó ngửi.”
“Thấy hương là phụ nữ.” Lâm Tuyển đột nhiên chẳng đầu chẳng cuối buông ra một câu, “Thấy khói biết đàn ông.”
“Tôi không muốn biết anh.” Ôn Nhung gục bên cửa sổ miễn cưỡng nói.
Lâm Tuyển nghe vậy chỉ cười cười.
——————————————————————————-
Lúc này Ôn Nhung cũng không nghĩ tới một ngày nào đó sau này, cho dù cô có không muốn thế nào đ