Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.
ông ta, trong lòng Ôn Nhung chợt phập phồng, không tự chủ được gọi một tiếng: “Thầy Cố.”
Người được gọi là thầy Cố nhìn thấy Ôn Nhung cũng thật sững sờ, ngay sau đó bắt đầu cười: “Ôn Nhung? Em cũng tới.”
Ôn Nhung có chút kích động: “Thầy Cố, đã lâu không gặp.”
Thầy Cố là một người đàn ông trung niên điềm đạm, là giáo viên dạy thể dục đầu tiên của Ôn Nhung, cũng là người đã tiến cử Ôn Nhung đến đội của tỉnh, có thể nói là có ơn tri ngộ đối với Ôn Nhung.
“Đúng vậy, từ sau khi em bị chấn thương thầy chưa gặp lại em lần nào, dạo này thế nào?”
Ôn Nhung ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Bây giờ em làm giáo viên thể dục ở Tân Thái.”
“Quá tốt rồi.” Thầy Cố rất vui mừng vỗ vỗ bả vai của cô.
Hai thầy trò bọn họ hàn huyên một lúc, bỏ quên mất mấy người bên cạnh, cũng may những người khác đều không để ý, hiệu trưởng còn giải thích với Bành Duệ: “Em này là học trò cưng của thầy Cố, năm đó là vô địch nhảy cao toàn thành phố đấy, tiền vào đội tuyển của tỉnh, thiếu chút nữa là vào đội tuyển quốc gia.”
Ánh mắt nhìn Ôn Nhung của Bành Duệ lại sáng lên mấy phần.
“Để thầy giới thiệu một chút.” Hiệu trưởng long trọng đẩy ông chú đẹp trai bên cạnh lên, “Cậu này là Bành Duệ, là bạn học cũ của các thầy, sớm hơn các em mười mấy khóa, bây giờ là tinh anh IT.”
“Không dám, chẳng qua là coi như cũng kiếm ăn được.” Bành Duệ rất khiêm tốn.
Hiệu trưởng vô cùng coi trọng vị bạn học này, vội vàng nói: “Nói gì vậy, trước kia cậu và Lâm Tuyển chính là song kiệt của trường chúng ta, bây giờ cũng đều là danh nhân số một.”
“Lâm Tuyển cũng học ở trường mình ạ?” Nghe thấy đại danh của Lâm Tuyển từ trong miệng hiệu trưởng, Ôn Nhung lấy làm kinh hãi, cô và ông chú lại là bạn cùng trường?
“Đúng vậy, mà nói đến, trước kia chẳng phải em đã gặp cậu ta rồi còn gì.”
Đoạn Như Bích cảm thấy rất hứng thú, ám muội hỏi cô: “Hồi cấp hai bà gặp qua Lâm Tuyển rồi hử?”
Ôn Nhung nhíu mày: “Nào có, tôi gặp anh ta lúc nào?”
“A a, trí nhớ của Ôn Nhung không tốt rồi.” Thầy Cố chỉ về tòa nhà phia trước, “Cung thể thao kia chính là của Lâm Tuyển quyên tặng cho trường học, lúc ấy Bành Duệ cũng ở đây nhỉ.”
Bành Duệ gật đầu nói:; “Tôi đi cùng cậu ta.” Anh ta lại nói với Ôn Nhung, “Khó trách tôi mới thấy cô đã thấy quen mặt, thì ra cô bé lúc đó là cô.”
Ôn Nhung vẫn chẳng hiểu làm sao.
“Ha ha, lại nói cung thể thao này có thể được xây dựng em cũng có công đấy.” Thầy Cố cười, “Thật sự không nhớ à? Hình như là ngày thành lập trường thì phải, Lâm Tuyển đến chơi, hiệu trưởng đưa cậu ta đi dạo xung quanh, đến chỗ sân thể thao cũ vừa đúng lúc em đang tập huấn luyện, hơn nữa còn đang phá kỷ lục. Lâm Tuyển đột nhiên nổi hứng, nói nếu như em nhảy qua được, cậu ta sẽ quyên tặng cho trường học một cung thể thao mới, sao rồi, nhớ ra chưa?”
Thầy Cố nói đến đây, trong đầu Ôn Nhung thoáng chốc hiện lên mấy hình ảnh, giờ trên mặt mới lộ ra vẻ khó tin: “Người nói những lời này khi đó là Lâm Tuyển?”
“Đúng vậy, có phải nhớ ra rồi đúng không?”
Ôn Nhung hoàn toàn nhớ ra, nhắc lại chuyện này cô còn cảm thấy rất thú vị, chuyện thì nhớ, nhưng mà nhân vật thì vẫn mơ hồ, lúc ấy cô cảm thấy người kia đúng là ăn nói lung tung, hại cô khổ sở, nhưng cô vạn vạn không ngờ tới, người nọ lại là Lâm Tuyển?
——————————————————————————-
Năm đó Ôn Nhung lớp mười, tố chất thân thể các phương diện đều đang ở thời kỳ phát triển, thành tích tiến bộ rất nhanh, thầy Cố nói cô có triển vọng lập nên kỷ lục mới của môn nhảy cao toàn thành phố. Là một học sinh thể dục được đặc biệt tuyển chọn, thành tích thể dục thực sự quan trọng, đứa nhỏ Ôn Nhung này rất có tiềm năng, luyện tập cũng chăm chỉ, rất được thầy Cố yêu thích.
Bình thường Ôn Nhung sẽ cúp môn tự học buổi chiều để đi tập luyện, hôm đó trạng thái của cô không bằng hai ngày trước, thử mấy lần mà không vượt qua nổi mức 1 mét 65, mức này đã dừng lại gần một tháng, Ôn Nhung khó tránh khỏi có chút nôn nóng. Đúng lúc này, hiệu trưởng dẫn một nhóm người tới, Ôn Nhung không để ý lắm, vẫn tập trung tập luyện. Sau đó, đám người kia dừng bên cạnh cô, cô nhảy năm sáu lượt, xà cũng rơi xuống đất, những người đó vẫn đứng bên cạnh nhìn, còn vừa xem vừa bàn luận ầm ĩ, hình như là tán dương tư thế của cô lúc nhảy đẹp vô cùng, đáng tiếc là không nhảy qua được…
Ôn Nhung bình tĩnh chào hỏi hiệu trưởng, lại xoay người cầm chai nước trên mặt đất lên uống vài hớp, mồ hôi đã thấm ướt mái tóc ngắn của cô, không chỉ ở trên mặt, làn da lộ bên ngoài cũng hơi đỏ lên, toàn thân bốc lên khí nóng.
Lúc này, trong đám người kia lại vang lên một giọng nói: “Cung thể thao này cũng được vài năm rồi nhỉ.”
Hiệu trưởng vội nói: “Đúng vậy, mười năm trước có tân trang một lần, nhưng mà đúng là cũ rồi.”
“Không bằng như vậy, để cho cô bé này nhảy thêm ba lần nữa, chỉ cần qua được một lần, tôi sẽ quyên tặng trường học một cung thể thao mới.”
Người nọ nói rất hời hợt, giống như chuyện quyên tặng một cung thể thao đối với người đó mà nói chẳng khác nào quyên góp một cái ly.
Ôn Nhung đang uống nước bỗng sặc sụa, ngẩng đầu nhìn