pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

về phía đám người kia, chưa kịp nhìn ra là ai nói, lập tức đã đụng phải ánh mắt mừng rỡ của hiệu trưởng. Hiệu trưởng tìm thấy Cố đến nói rõ một hồi, thầy Cố lại chạy tới nói rõ với Ôn Nhung, lời lẽ cực kỳ hùng hồn: “Hiệu trưởng nói trường mình có cung thể thao mới hay không đều trông vào em đấy.”
“Chú đó nói quyền là quyên, không phải nói giỡn sao?” Ôn Tiểu Nhung cực giật mình, việc này phải là nhân tài trâu bò cỡ nào mới có thể nói ra những lời trâu bò như vậy chứ.
“Cái này em yên tâm, cậu bạn học kia rất có tài lực, sẽ không ăn nói lung tung đâu, chỉ cần em nhảy qua, nhất định sẽ không có vấn đề gì.”
Hiệu trưởng cũng đi tới, vươn tay nặng nề vỗ vào lưng Ôn Nhung: “Trò à, cố nhảy nhé, đám học đệ học muội có cung thể thao mới để dùng hay không hoàn toàn trông vào em đó.” Hiệu trưởng nói mới nhẹ nhàng làm sao, nhưng mà lực tay lúc vỗ vào lưng Ôn Nhung rất dùng sức, Ôn Nhung cảm thấy, cô mà không nhảy qua được, hiệu trưởng sẽ đập chết cô….
Bầu không khí lập tức căng thẳng, phàm là học sinh hay giáo viên nào hóng hớt một chút đều chạy tới tham gia náo nhiệt. Ôn Nhung bị N ánh mắt nhìn chòng chọc, lỗ chân lông nở ra đều không tự chủ được mà co lại, không khí này, sao còn khẩn trương hơn cả lúc đi thi đấu vậy. Đúng vậy, lúc thi đấu thì làm gì có tòa cung thể thao nào đè lên người cô đâu.
Ôn Nhung vừa muốn lấy đà, đột nhiên ngừng lại, cô vẫn cảm thấy không đáng tin cho lắm. Dưới con mắt chằm chằm của mọi người lấy từ trong túi sách ra một cuốn sổ nhỏ, xé một tờ giấy ra, xột xoạt viết cái gì đó, sau đó đi tới trước mặt đám người kia, cô không xác định ai là người nói muốn quyên tiền, vậy nên không thể làm gì khác hơn là nói với tất cả mọi người: “Vẫn nên lập chứng từ, có bằng có chứng.”
Vừa dứt lời, người đàn ông đứng bên cạnh Ôn Nhung bật cười phì một tiếng, Ôn Tiểu Nhung không cảm thấy mình nói sai chỗ nào cả, cô đây không phải là vì lợi ích của trường học hay sao. Cô liếc mắt về phía người đàn ông kia, sau đó trong óc đột nhiên bắn ra hai ý niệm: Uây, là trai đẹp nha; thật là trắng.
Hiệu trưởng đương nhiên không ngờ tới Ôn Nhung sẽ làm như vậy, mặt lộ vẻ lúng túng, nhưng không ngờ người kia lại trực tiếp cầm lấy tờ giấy của Ôn Nhung, cười cười nhìn lướt qua. Người đứng bên cạnh anh ta cũng thò sang nhìn, trêu ghẹo nói: “Tiểu học muội nhà người ta không tin cậu.”
Ánh mắt ung dung của người kia đảo một vòng trên mặt Ôn Nhung, sau đó lấy ra một cây bút, ký lên trên tờ giấy nhăn nheo kia một cái tên phóng khoáng, đến là rồng bay phượng múa, Ôn Nhung căn bản không nhìn rõ đâu là họ, đâu là tên.
Người kia giơ tờ giấy nhỏ lên vẫy vẫy: “Được chưa hả?”
Ôn Nhung gật đầu một cái, lúc xoay người cô nghe thấy người kia nói, có chút thú vị.
Ôn Nhung một lần nữa trở về điểm xuất phát nhảy, thả lỏng tứ chi, được rồi, ba lần cơ hội, sống hay chết cũng liều một lần. Vậy nên, hai lần đầu, đều chết hết.
Còn dư lại một cơ hội cuối cùng, lòng bàn tay Ôn Nhung đã dính đầy mồ hôi, mồ hôi lạnh. Quần chúng đến xem càng ngày càng nhiều, rầm rì nhưng cũng không ồn ào, lúc này Ôn Nhung trái lại trở nên tỉnh táo trở lại, thấy Cố nói rất đúng, Ôn Tiểu Nhung là tuyển thủ của những trận đấu, càng áp lực lại càng trở nên hăng hái. Nhưng đúng vào lúc cô đang hăng hái nhảy lấy đà, hiệu trưởng chợt kêu lên: “Từ từ.”
Ôn Nhung thiếu chút nữa cắm đầu xuống đất.
Hiệu trưởng có vẻ rất bình tĩnh nói: “Em đừng vội, nghỉ ngơi chút đã, uống nước đi.”
Ôn Nhung nghe lời, uống nước, tiếp tục chuẩn bị nhảy lấy đà, trong nháy mắt bước một bước đầu tiên, lại có người nói: “A, đây là lần thứ ba đúng không, không nhảy qua được cung thể dục sẽ đi tong.” Hai chữ đi tong nói ra mà khiến lòng người run bật.
Ôn Nhung khó khăn lắm mới phanh lại, lập tức nhìn về phía người đàn ông kia, người kia nhìn cô cười một tiếng. Ôn Nhung hoài nghi sâu sắc ý đồ của người này, chú đó thực ra không muốn quyên đúng không đúng không! Ôn Nhung hít một hơi, lần này nhảy nhất định phải qua, đây không chỉ là vấn đề cô có phá kỷ lục hay không nữa, mà còn gánh trên lưng lợi ích của thầy trò toàn trường.
Tay chân Ôn Nhung thon dài, khi vận động sẽ có một loại sức bật ưu mỹ, chạy lấy đà, tăng tốc, nhảy lấy đà, một loạt nhưng động tác hoàn mỹ không tỳ vết, sạch sẽ lưu loát, lúc cô phóng qua xà, hình như còn thấy được ánh mắt mỉm cười của người đàn ông kia.
Trong khoảnh khắc khi ngã xuống đệm, cô biết cô thành công. Cô kích động đến mức chống hai lần mà chưa bò dậy nổi từ trên đệm, mà hiệu trưởng thì lại càng thêm kích động cầm lấy tay cô, hùng hồn nói giỏi lắm, mà ý tứ ngầm là tốt quá, có cung thể thao mới rồi. Còn người đàn ông đứng sau lưng hiệu trưởng lại nhét tờ khế ước kia bỏ vào túi áo, cười nói: “Chúc mừng, cuối cùng cũng nhảy qua.”
——————————————————————————-
Năm Ôn Nhung tốt nghiệp thì cung thể thao mới cũng được xây xong, cô không có phúc khí hưởng dụng, nhưng thầy trò toàn trường đều cảm tạ cô, không có cô thì làm sao có phúc lợi tốt như vậy. Đoạn trí nhớ này thật ra vẫn nằm trong đầu Ôn Nhung, chỉ cần kích hoạt lại một lần