Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
ười treo nơi khóe miệng đều tản ra tín hiệu nguy hiểm.
Phó Tô giống như nuốt phải ruồi, sắc mặt càng ngày càng khó coi, cuối cùng thậm chí ngay cả tạm biệt cũng không nói, đi thẳng.
Ôn Tiểu Nhung bị khiến cho không giải thích nổi: “Anh nói với anh ấy cái gì? Hình như anh ấy tức giận.”
“Không hề gì.”
Ôn Nhung vẫn không yên lòng: “Không giống như không hề gì. Anh chờ tí, em đi xem một chút.”
“Nhung Nhung.”
Ôn Nhung quay đầu lại, thấy Lâm Tuyển đã ung dung vứt túi thịt ngon lành kia xuống thùng rác, cô lập tức bị dời lực chú ý, hết hồn nói: “Anh làm gì vậy! Em còn chưa ăn!”
Lâm Tuyển kéo cô ra ngoài: “Đi ra ngoài ăn.”
“Anh không họp phụ huynh sao?”
“Chẳng có gì thú vị.”
Cứ nghĩ đến cảnh anh ta nghênh ngang rời khỏi cuộc họp, Đinh cô nương chắc sẽ khóc mất.
Ôn Nhung lưu luyến không ngừng quay đầu ngắm thức ăn ngon lành đã bỏ cô mà đi trong thùng rác.
Hai người đến câu lạc bộ của Lâm Tuyển, đi tới gian phòng riêng lớn đến mức khiến cho người người oán hận kia, Ôn Nhung đánh giá chung quanh, đốt tiền kiểu này, sa đọa đến mức như vậy sao…
Lâm Tuyển mở một chai vang đỏ ra: “Có nhớ lần đầu tiên em tới đây gặp tôi không?”
Ôn Nhung mắt trợn trắng, té ra là đang dụ cô.
“Giám Phi nói, ‘chết đi’ của em khiến cho người ta có ấn tượng rất sâu sắc.”
“…” Lúc đó cô cho là đời này sẽ không gặp lại người đàn ông này nữa, mới bút sa gà chết, tiếc nuối cả đời.
Ngoài cửa phục vụ đã lục tục mang thức ăn lên, Ôn Nhung nhìn bữa ăn tây tinh sảo tuyệt với trước bàn, bữa tối dưới ánh nến, hoa hồng thẹn thùng nở rộ, nhạc cổ điển tao nhã làm bạn, bao hàm những tình cảm nhẹ nhàng lãng mạn, đây là chiến lược công tâm chủ yếu của phim Hàn phim Đài mà. Song, Ôn Nhung không thể để mình bị đẩy vòng vòng được, thay vì ăn những món cần phải động dao động nĩa xa hoa kia, không bằng cho cô một bát mì thịt bò còn hơn….
Cô cuối cùng có phải người dung tục hay không, thật đúng là khó mà nói.
Ôn Nhung ăn hai miếng hào, tẻ nhạt vô vị.
“Em có thể ăn thịt bò bít tết không?”
“Hôm nay không có.”
“…”
Kiên trì đến tận cùng, Ôn Nhung quyết định về nhà ăn mì úp.
Món điểm tâm ngọt sau bữa chính Ôn Nhung ăn cũng khó chịu như thường, Lâm Tuyển thưởng thức rượu, hỏi một câu: “Rượu này thế nào?”
“Em không biết uống rượu.”
Ôn Nhung nhìn chai rượu đã bị Ôn Nhung uống cạn, lắc đầu, thật đáng tiếc, tửu lượng tốt như vậy mà không đi theo chính đạo.
“Tiệc đính hôn tôi định dùng loại này.”
“Ừm, tùy anh.” Cô chẳng qua chỉ là ngàn chén không say mà thôi, đối với rượu cô chẳng có tí nghiên cứu nào cả.
Ôn Nhung nấc một hơi rượu, khuôn mặt xinh xắn hồng hồng càng thêm đáng yêu rực rỡ, hô hấp của Lâm Tuyển cứng lại, có chút hoảng hồn, đợi đến lúc hồi phục tinh thần lại, đã đi đến bên cạnh cô, cúi xuống hôn cô.
Ôn Nhung cũng đâu có say, đang muốn bộc phát, Lâm Tuyển đã hôn xong.
Bờ môi anh ta chuyển qua bên tai cô, phảng phất như ẩn ý đưa tình nói: “Đừng làm những chuyện tôi không thích, ngoan.”
Hắn là loại người sẽ không cho người khác cơ hội, cho nên, lần này coi như là hắn đã khoan hồng độ lượng.
Chỉ có Ôn Nhung cau mày nửa ngày vẫn không sao hiểu nổi, cô rốt cuộc đã làm chuyện gì anh ta không thích chứ.
Có lẽ, nếu như, giờ phút này cô biết được, thì sau này cũng đâu phải đau khổ như vậy.
Ôn Nhung ở nhà chọn lựa nhặt nhạnh cả nửa ngày, vẫn không tìm ra một bộ đồ thích hợp, trừ quần áo thể thao ra thì cũng chỉ có quần áo thể thao, cả tủ gần như toàn màu đen, nếu mà đi dự lễ tang mặc còn ổn. Ôn Nhung thực giống như đưa đám, cô sao không nhớ ra sớm hai ngày là trong tủ quần áo của cô không có bộ đồ nào thích hợp để tham dự hôn lễ chứ, để bây giờ ứng phó không kịp.
Lần này đi uống rượu mừng, vốn là hẹn với Như Bích cô nương, nhưng cô nàng nói đột nhiên bị cảm cúm sốt cao, tháng tư mà còn cảm mạo, đúng là đau thương không đỡ nổi. Vậy nên, Lâm Tuyển nói muốn đưa cô đi, vốn là còn nói muốn cùng đi, đáng tiếc có việc. Lúc này, người kia đã đến cửa, Ôn Nhung còn chưa giải quyết xong vấn đề ăn mặc.
“Làm sao bây giờ?” Cô ngồi chồm hỗm trên mặt đất, nghiêng đầu hỏi anh ta.
“Bây giờ đi mua?”
“Không kịp đâu.” Ôn Nhung vọt tới phòng Đinh Đinh, “Đinh Đinh, em có bộ đồ nào trang trọng chút không? Chị phải đi uống rượu mừng, không mặc tùy tiện quá được.”
Lâm Tuyển quét Ôn Nhung một cái: “Tôi tưởng em vứt rồi.”
“…”
Lâm Tuyển tiến lên, từ trong đống quần áo kia chọn ra một chiếc váy màu trắng nhẹ nhàng thoải mái nhét vào tay Ôn Nhung: “Cái này không tệ, mau đi thay đi.”
Ôn Nhung vẻ mặt đau khổ: “Có thể không mặc váy được không?” Còn nữa, có thể không mặc đồ đắt như vậy được không, sẽ không thoải mái.
Đinh cô nương trừng cô: “Cặp chân dài kia của chị dùng để làm gì, đương nhiên là để khoe ra cho người ta nhìn, chị cũng phải thử một lần chứ.”
Lâm Tuyển cũng phụ họa: “Cô giáo Đinh nói rất đúng.”
Dưới hai tầng áp bách, Ôn Nhung xoay xoay vặn vặn mặc váy, đáng chết, cái khóa này sao khó kéo như vậy.