Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.
một mình một cõi, cô lại mất đi sự trấn tĩnh và cảm giác hưởng thụ lúc trước, tâm trạng ngổn ngang lúc này khiến cô bất giác nhớ đến lúc bắt đầu yêu Thượng Tu Văn.
Dù cho nụ hôn phía sau viện bảo tàng khoáng sản ở ngoại ô thành phố J kéo dài và đầy cảm xúc, hai người hình như đều chưa chính thức bước vào tâm trạng khi yêu.
Thượng Tu Văn buông Cam Lộ ra, nét mặt trở nên nghiêm túc, hơn nữa hình như có vẻ lơ đãng, hồn để tận đẩu đâu, cái dáng vẻ đó của anh lại khiến Cam Lộ nhanh chóng thoát ra khỏi cái cảm giác xúc động đến đờ đẫn cả người, hai người ngược lại còn xa cách hơn, lên xe cũng chẳng nói với nhau câu nào.
Cam Lộ tựa lưng vào ghế, dù mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe nhưng trong đầu thì trống rỗng. Mãi đến khi xe chạy đến cùng một nơi lần thứ ba, cô mới không nén được hỏi: “Anh thích con đường này lắm à?”
“Không thích, anh chỉ là đang tìm một quán ăn.” Giọng anh điềm tĩnh, chẳng khác gì so với thường ngày.
Thành phố nhỏ vào dịp Tết mọi người đều nghỉ lễ, chẳng ai xem trọng buôn bán vào lúc này, đa số các hàng quán đều đóng cửa, ven đường chỉ thấy một màu quạnh hiu.
“E rằng hôm nay rất khó tìm được quán ăn mở cửa.”
“Chẳng trách anh họ anh mời chúng ta đến ăn cơm, anh ấy phải gọi điện đặt trước nhà hàng mới được đấy.”
Cam Lộ đề nghị: “Chi bằng vào siêu thị mua chút gì đó, chúng ta về nấu lên ăn.”
Thượng Tu Văn mỉm cười: “Về lý mà nói đây là cơ hội để anh thể hiện, nhưng anh không thể không thành thực thừa nhận anh chưa bao giờ nấu cơm.”
“Em nấu là được rồi, đừng kỳ vọng quá cao, no bụng thì không thành vấn đề.”
Đã qua thời gian mọi người đổ xô mua sắm dịp cận Tết, trong siêu thị rất ít người. Hai người đẩy xe đựng đồ, thong thả đi qua các kệ hàng, Cam Lộ chọn thức ăn đều hỏi ý kiến Thượng Tu Văn, anh cười nói: “Anh không kén ăn, cơ bản là ăn gì cũng được.”
Cam Lộ nghĩ thường thì những người trả lời như thế rất kén cá chọn canh, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều nữa, chỉ định nhanh chóng đối phó với bữa tối xong ai về phòng nấy là tốt rồi.
Lúc về đến biệt thự thì trời đã tối hắn, đèn bật sáng chỉ thấy phong cách gian bếp được bày trí theo kiểu kiến trúc phương Đông, nền lát đá xanh, ở giữa là quầy bar được làm toàn bộ bằng gỗ nổi lên như một ốc đảo nhỏ, hoa văn tinh tế mà đậm đặc, xa xỉ một cách không cần thiết, thiết bị nhà bếp mới tinh, bóng loáng, xem ra chẳng giống có người từng nấu nướng ở đây. Cam Lộ mừng thầm may mà mình không định trổ tài nấu ăn ở nơi lạ lẫm này, chỉ mua vài món ăn thường ngày.
Cô tìm đủ dụng cụ làm bếp, rửa, xắt đồ ăn thành thục, Thượng Tu Văn để mặc cô bận rộn, thậm chí cũng không giả vờ khách sáo hỏi có thể giúp được gì không. Cô cũng chẳng để ý đến anh, nấu nồi lẩu thập cẩm trước, sau đó bắc chảo lên chiên sủi cảo. Lúc bất chợt quay đầu sang thì thấy Thượng Tu Văn đang tựa cửa nhìn mình, thần thái chăm chú đó ít nhiều không giống với thường ngày, cô không khỏi nghi hoặc: “Sao thế?”
Thượng Tu Văn mỉm cười, ở một khoảng cách khá xa xem ra thái độ của anh rất thoải mái, không căng thẳng như lúc trên xe: “Không có gì.”
Cam Lộ khẽ làm động tác nhún vai, chăm chú chiên sủi cảo, lật xong đợi hơi vàng một chút thì gắp ra đĩa, đồng thời khóa ga lại: “Ăn ở đâu đây?”
“Ở đây là được rồi, nếu hai người chúng ta đến nhà ăn, thì không khí sẽ rất loãng.” Thượng Tu Văn cuối cùng cũng bước tới, bê nồi lẩu đến đặt giữa quầy bar, cô lấy thêm nước chấm sủi cảo rồi cùng bê lên, hai người ngồi ở hai chiếc ghế cao đối diện nhau.
“Em coi như từ khách thành chủ, đừng khách sáo nhé.”
Ba bóng đèn chùm khiến quầy ba sáng rực, món ăn bốc khói nghi ngút, dưới ánh đèn càng tăng vẻ ngon mắt, hấp dẫn. Cam Lộ quyết tâm không để việc dùng bữa của mình bị ảnh hưởng, không nhìn Thượng Tu Văn lấy một lần, múc canh đầy bát của mình cô bắt đầu cắm cúi ăn.
“Tài nấu nướng của em rất tuyệt, vừa rồi ngắm em nấu ăn, anh cảm thấy nếu mình đến giúp thì càng làm vướng bận em hơn.” Thượng Tu Văn cũng bắt đầu ăn, mà còn ăn rất ngon lành.
Cam Lộ cười: “Có một việc anh có thể giúp đấy, một lát nữa rửa chén bát nhé.”
Thượng Tu Văn ngớ ra, nuốt nửa miếng sủi cáo còn lại, bỏ đũa xuống lấy khăn ăn lau miệng, động tác của anh khoan thai, sau đó cười không thành tiếng, hơi nóng lượn lờ quanh hai người, nụ cười của anh có gì đó mông lung bất định, Cam Lộ lại một lần nữa bị mê hoặc bởi nụ cười cởi mở, ấm áp ấy, chỉ còn nước cúi đầu đối phó với miếng sủi cáo và bát canh trước mặt, cố gắng giữ trái tim đang loạn nhịp của mình bình tĩnh trở lại, cô tự nói với mình có lẽ cô đang nghĩ quá nhiều, anh vì chuyện rửa bát mà cười thoải mái như thế quả thật có chút kỳ quặc.
Thượng Tu Văn ăn sạch sẽ thức ăn trên bàn như một sự tâng bốc Cam Lộ, sau đó dọn đẹp rồi đi rửa chén bát. Cam Lộ một mình đi dạo trong khu nhà kính trồng hoa được xây trong vườn. Buổi tối hôm đầu tiên, cô và Tân Thần, bạn gái Phùng Dĩ An ở cùng một phòng trên tầng 1, Tân Thần vô tình nhắc đến nhà kính trồng hoa trong vườn thật quá xa xỉ, bên trong hoa diên vĩ, đỗ quyên nở đẹp vô cùng, còn có nhiều loại lan quý,