Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.

cho lắm, hình như không muốn nói chuyện.” Dừng một lát, cô ta nói, “Em là công dân tuân thủ pháp luật, không đi làm những chuyện như thế. Thượng phu nhân là do em mời đến, em dĩ nhiên có trách nhiệm tiễn cô ấy về. Đúng, em đang đưa cô ấy ra sân bay, chẳng lẽ anh không thể tin em sao?”
Không biết Thượng Tu Văn nói gì, cô ta cười lớn một lần nữa: “Không không không, Tu Văn, em không nói gì với cô ấy nữa, niềm vui đến quá nhiều e không tốt. Em đoán chuyện hôm nay đã đủ cho cô ấy tiêu hóa rất lâu rồi, người vợ bé bỏng tội nghiệp, bị anh giấu kín như vậy. Nhưng nói đi thì phải nói lại, nhìn anh trong cái văn phòng rách nát của công ty An Đạt, em cũng suýt chút nữa bị lừa rồi, cứ nghĩ anh thất thế, anh diễn tài quá đi chứ.”
Hạ Tĩnh Nghi buông điện thoại xuống, nhìn về phía trước, nhẹ nhàng nói với Cam Lộ: “Tôi đưa cô ra sân bay nhé, chồng cô chắc cũng đuổi đến đó chờ cô đấy.”
“Xin cô dừng xe ở đây, để tôi xuống.”
“Để cô một mình ở đây sao được, tôi đã hứa với Tu Văn rồi

“Cô còn muốn xem thêm tuồng hay à, cô Hạ,” Cam Lộ ngắt lời cô ta, “Cô đâu cần phải gấp gáp, bày binh bố trận, tốn kém đưa tôi đến đây, thật ra chỉ cần ngồi yên quan sát, tin rằng sắp tới cũng có thể thỏa mãn đam mê thích xen vào chuyện người khác của cô. Nhưng cô lại bày tỏ cái ý đồ này quá lộ liễu, nên không ngờ đến tôi có thể không thỏa mãn cái thứ vui xấu xa của cô đúng không?”
“Cái này không do cô quyết định, tôi đoán cho dù cô có muốn hay không thì tôi vẫn có thể xem được rất nhiều tiến triển thú vị.”
“Người và chuyện khác tôi không thể khống chế, nhưng nếu tôi đến ngay bản thân mình cũng khống chế không nổi thì bị người khác lấy ra làm trò cười cũng thật đáng đời.”
“Trước đây tôi cũng tự tin giống cô bây giờ vậy, nhưng sau đó phát hiện ra con người không thắng nổi số mệnh, có lúc, chúng ta cũng chỉ đành cúi đầu trước số phận.”
“Cô tự cho mình là hóa thân của số mệnh ư?” Cam Lộ nhướng mày cười nhạt, “Tôi mà có chút tâm trạng, có lẽ cũng cần phải nói với cô: Cám ơn cô cô Hạ, cô đã giúp tôi nhìn thấy một người chồng ngoài sức tưởng tượng của mình, anh ấy có lẽ có chút sở thích kỳ quái, thích giấu tài sản của mình, nhưng không hề gì, bây giờ tôi đã biết rõ, sau này tôi sẽ giữ anh ấy chặt hơn.”
Cô nhìn thấy thái độ khó coi của Hạ Tĩnh Nghi, cũng buông tiếng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp trong xe. Nhưng tinh thần cô đang bị kích động, tiếng cười hơi khàn đục, cô chỉ có thể cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình.
Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìn cô một cái, đăm chiêu: “Nếu cô làm được như vậy thì cần phải thuyết phục mình thỏa hiệp, theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, thỏa hiệp là một quá trình không hề dễ dàng, hơn nữa thỏa hiệp chưa chắc đã đem lại kết quả như cô mong muốn.”
Cam Lộ đành thừa nhận, đối phương nói không sai chút nào, cô đã không thể thỏa hiệp nữa rồi. “Tôi mệt rồi, không muốn chơi trò chơi thiểu năng này nữa. Dù cô có ý định gì với Thượng Tu Văn, đó là chuyện của hai người, chẳng liên quan gì đến tôi. Vui lòng dừng xe lại ngay lập tức.”
Hạ Tĩnh Nghi cho xe tấp vào bên đường, Cam Lộ định mở cửa xuống xe thì Hạ Tĩnh Nghi nói: “Nói thực, sau khi tôi và Tu Văn không còn có thể nữa, anh ấy chung sống với ai tôi cũng chẳng cần quan tâm. Hai người các người nếu đi đến đường cùng, tôi nghĩ đối với anh ấy mà nói cũng chẳng thể coi là tiếc nuối gì; cô quyết định ngậm bồ hòn làm ngọt, vẫn tiếp tục chung sống với anh ấy, tôi cũng không buồn cho cô.” Cô ta hất cằm, căn bản là không nhìn Cam Lộ, “Dù sao bây giờ cuộc sống của mọi người cũng đã thương tích đầy mình, vậy là đủ rồi.”
Cạm Lộ chẳng để ý đến cô ta, mở cửa bước xuống xe, gần như không suy nghĩ gì đi xuyên qua màn xe dày đặc qua đường, vẫy một chiếc taxi.
Tài xế taxi hỏi cô đi đâu, cô do dự một lát, vốn dĩ định nói sân bay nhưng nhớ ra Thượng Tu Văn chắc chắn đã đuổi kịp đến đó, hiện giờ cô quả thực không muốn gặp anh, lại cũng không biết đi đâu ở thành phố này: “Đi loanh quanh thành phố.”
Yêu cầu dị thường này khiến người tài xế trung niên bối rối, nhưng ông vẫn cho xe chạy, theo yêu cầu của cô đi lòng vòng hơn nửa giờ đồng hồ, thi thoảng nhìn gương mặt trắng bệch, xụi lơ của vị khách ngồi ghế phía sau qua kính chiếu hậu, cuối cùng không thể nén được nữa bèn nói: “Tiểu thư, nếu cô không khỏe, tôi có thể đưa cô đến bệnh viện.”
“Tôi không sao.”
“Nếu có tâm sự, thì tìm bạn bè trò chuyện, cứ như thế này không phải là cách.”
Sự quan tâm đến từ một người xa lạ khiến cô càng chua chát, cô miễn cưỡng cười: “Cám ơn chú, dừng xe ở đây được rồi.”
Thành phố xa lạ, đường phố xa lạ, Cam Lộ hoàn toàn không biết đi đâu về đâu, cô lê bước chân vô định, ở mỗi ngã tư đều có biển chỉ dẫn, tên đường, cô phát hiện thì ra đường sá ở thành phố lớn trong nước đều được đặt tên giống nhau, thành phố W cũng giống thành phố nơi cô sống, cũng có đường Thượng Hải, đường Nam Kinh, đường Thiên Tân, đường Trung Sơn
Không chỉ tên đường, cảm giác thành phố cũng có bộ mặt huyên náo, phồn hoa giống như vậy, hai bên đường các biển quảng cáo san sát nhau, nhà cửa