Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.
huyện này là đúng hay sai, dẫu sao nghĩ theo chiều hướng xấu nhất thì chẳng có bí mật nào giữ kín mãi được cả. Nhưng đã đồng ý với Cố Nhậm rồi nên cô không thể nói, không thể.
Cố gắng gạt bỏ cảm giác tội lỗi trong lòng, Nguyễn Ân bình tĩnh thăm dò: “Anh về rồi à?”.
“Vừa mới về.”
Nếu như có thể, cô rất muốn lao vào vòng tay anh ngay lập tức và nói: “một ngày không gặp như xa cách ngàn thu”. Nhưng hiện tại, cô thật sự cười không nỗi, thậm chí trả lời cũng lúng ta lúng túng.
“À, em… tâm trạng Hòa Tuyết không tốt nên em đi chơi cùng cô ấy, em về ngay đây.”
Vài giây im lặng, chỉ vài giây ngắn ngủi đến mức Nguyễn Ân không kịp nhận ra có điều gì đó không bình thường.
“Ừ, anh ở nhà đợi em.”
Cúp máy, Nguyễn Ân thở hắt ra một hơi. Cố Nhậm nhìn cô: “Tây Lương về rồi à?”.
“Ừm.”
“đi thôi, anh đưa em về.”
“không cần đâu, em bắt xe về được rồi, anh vừa tiêm xong cần nghỉ ngơi.”
Đúng là cô lo lắng cho anh, nhưng quan trọng hơn cô sợ Cố Tây Lương phát hiện ra mình nói dối.
Cố Nhậm hiểu ý cô, không gượng ép nữa, nhưng nhất định phải đưa cô ra ngoài bắt taxi mới yên tâm.
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Nguyễn Ân, Cố Tây Lương đứng rất lâu trước cửa sổ lớn, cốc nước ấm trong tay đã đổi đi đổi lại rất nhiều lần, cuối cùng anh đưa lên miệng nhấp một ngụm. Điện thoại bàn trong phòng ngủ vang lên lời nhắn của Hòa Tuyết.
“Tớ tạm thời đi xa một thời gian, đừng lo lắng, không cần tìm tớ.”
Mặc dù anh không biết nguyên nhân, Hòa Tuyết cũng không giải thích, nhưng anh nghĩ Nguyễn Ân sẽ không hỏi lý do. Có lẽ Hòa Tuyết lại có chuyện với Hàn Duệ? Lần trước cô ấy cũng bỏ đi như vậy rồi tự mình quay về, khả năng chịu cô độc của Hòa Tuyết tốt hơn Nguyễn Ân rất nhiều.
Nguyễn Ân vừa mới vào cửa, thay dép xong thì Cố Tây Lương từ trên gác đi xuống. cô bỗng thấy lúng túng, đứng yên không dám tới gần anh. Cố Tây Lương tươi cười nhìn cô, lên tiếng trước: “đi dạo phố không thu được chiến lợi phẩm gì à?”.
Nguyễn Ân chìa hai tay ra: “Em đi cùng thôi, không mua gì hết…”.
Cố Tây Lương có phần đăm chiêu, anh gật đầu nói: “trên đường về thấy một nhà hàng Tứ Xuyên mới mở, muốn đi ăn thử không?”.
Tâm trạng rối rắm của Nguyễn Ân bị một câu nói của Cố Tây Lương quét sạch, cô cho rằng mình đã nghĩ quá nhiều, vì thế lúc này lấy hành động thay ý nghĩ, tiến lên trước mỉm cười bám lấy cánh tay anh: “Có!”.
Nhà hàng món cay này không quá sang trọng, có thể nói thuộc hạng phổ thông, nhưng mùi vị rất đúng kiểu Tứ Xuyên. Ngay miếng đầu tiên cô đã thích món cá viên cay kia, suốt bữa ăn cô rất ít khi gắp món khác. cô luôn là như thế, một khi đã yêu thích thứ gì thì sẽ một mực muốn có thứ đó. Điểm này đã bị Cố Tây Lương nhìn ra từ rất lâu, vì thế anh mới ôm tự tin cực lớn đến Mỹ kéo cô trở về. Bởi vì anh biết rõ, Nguyễn Ân luôn là một cô gái hoài niệm quá khứ. Thấy đôi môi cô đỏ mọng lên vì cay, Cố Tây Lương cũng không ngăn cô lại, chỉ đưa cốc nước cho cô.
Sau đó, đương nhiên là một đêm triền miên.
Mãi đến tận nửa đêm, hai người mới mệt nhoài chìm vào giấc ngủ. Cố Tây Lương ôm lấy cơ thể cô, hơi thở nóng rực của anh phả vào tai cô, ngứa ngáy.
“Nguyễn Ân, em biết không, cả đời này anh hận nhất là bị người khác lừa dối, cho dù là nguyên nhân gì đi nữa, cho dù là một lời nói dối thiện ý đi nữa cũng không được.”
…
“Nhưng vì người đó là em, nên anh tình nguyện nhượng bộ.”
…
“Ba lần, chỉ ba lần. Anh có thể làm một thằng ngu, dù em có gạt anh kinh khủng đến thế nào, thì ba lần ấy, anh đều sẽ tha thứ cho em.”
Lúc ấy thật sự đã quá mệt, Nguyễn Ân mơ hồ nghe người bên cạnh thì thầm gì đó nhưng không còn sức đâu mà hiểu, chỉ ậm ừ “ừm” một tiếng thay cho câu trả lời.
Nhiệt độ trong phòng đã đủ ấm, nhưng cánh tay nhỏ bé của Nguyễn Ân vừa lộ ra khỏi chăn đã run lên, vội vàng rụt vào. Cố Tây Lương kéo chăn kín lại, vòng tay ôm cô siết chặt thêm.
Sợ lạnh như thế sao? Ngốc!
Khoảng khắc ấy, Cố Tây Lương đột nhiên tin tưởng, hóa ra trên đời này thật sự có một người như thế, một người khiến ta không nỡ lòng đối xử không tốt với cô ấy.
Anh nỗ lực cầu mong một kết quả hoàn mỹ, chẳng lẽ sai rồi ư?
Cố Thị hiện giờ từ trên xuống dưới đều bao trùm bởi một bầu không khí căng thẳng vì kế hoạch đánh một đòn hoàn hảo vào thị trường đại lục. Trước đây, Cố Tây Lương lúc vội vàng đi Thụy Sĩ cũng là vì hợp đồng với Dung Tư lần này. Từ sau khi Nguyễn Ân trở về, anh đã cố gắng hạn chế các cuộc họp và tiệc tùng, cái gì có thể hủy bỏ thì sẽ hủy bỏ sạch sẽ, chỉ có điều giai đoạn này cực kỳ quan trọng anh không thể lơ là.
Cuộc hẹn gặp lần này lẽ ra chỉ có Cố Tây Lương và đại diện của công ty Thụy Sĩ, nhưng đối tác lại yêu cầu Ninh Lam Nhân cũng phải có mặt. Suốt bữa ăn, người đàn ông lịch lãm trong bộ comple kia không ngừng mời rượu Ninh Lam Nhân, cô ta uống được mấy ly liền đỏ mặt. Cố Tây Lương không uống đỡ, anh đoán cô trợ lý này của mình tửu lượng tương đối tốt, thông thường những người uống rượu dễ đỏ mặt thì lại lâu say. Hơn nữa, bả