Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341434
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.
với cách quan tâm dịu dàng này của anh nên không suy nghĩ nhiều, chỉ tất bật xỏ dép.
Hàn Duệ nhớ lại trước kia hai người họ suốt ngày cãi vã, thừa dịp này đả kích: “Ồ, hóa ra chính là thương hoa tiếc ngọc!”.
Hòa Tuyết nghe xong cũng đánh bạo, vừa rồi bị Cố Tây Lương và Nguyễn Nguyễn ép bức, thù còn chưa trả, lúc này cô liền chớp lấy thời cơ, hai tay ôm lấy vai mình làm tư thế bị lạnh, rồi “Í…” một tiếng.
“Núi băng tan, cực nam bắc đổi chiều, tận thế sắp đến rồi…”
Cố Tây Lương vẫn thản nhiên như không, mặc kệ hai người họ kẻ tung người hứng, anh bưng chén trà Phổ nhĩ lên, lắc lắc. Nguyễn Ân nói tốt nhất nên hạn chế uống cà phê nên ban đầu định mời Hàn Duệ uống trà, nhưng đối phương lại nói quen uống cà phê.
Hòa Tuyết đang dương dương tự đắc, bỗng một giọng đàn ông quen thuộc lọt vào tai.
“Chị dâu!”
Nụ cười trên gương mặt Hòa Tuyết cứng đờ.
Cố Tây Lương cũng đã nghe thấy, chén trà bưng tới miệng thì khựng lại, anh ngước nhìn Hòa Tuyết, vẻ mặt nửa cười nửa không.
Hòa Tuyết trong lòng thầm chửi bới người đàn ông kia: Cố nội Thượng Đế, ông có phải là bố của Cố Tây Lương không thế hả?
Dù trong nhà đã bật lò sưởi nhưng cửa mở khiến khí lạnh vẫn theo Mạc Bắc lùa vào. Hòa Tuyết cảm thấy dường như có ánh mắt cứ dán chặt vào mình khiến cô rét run cầm cập. Thấy một nhóm người trong phòng khách, Mạc Bắc đang định tìm cớ ra về. không phải anh không muốn gặp cô, ngược lại, muốn chết đi được ấy chứ, ngày đêm nhung nhớ, thậm chí có khi còn kích động đến mức lái xe đến trước cổng công ty cô, xem có thể ngẫu nhiên gặp cô hay không, tiếc rằng vận may không tốt cho lắm. Lúc này, anh chỉ không muốn khiến Hòa Tuyết lâm vào tình huống khó xử mà thôi, giống như lần trước ở nhà hàng, anh có thể cảm nhận rõ sự lúng túng và thấp thỏm của cô.
Hóa ra, sự tồn tại của anh đã trở thành nỗi bất an của em.
Mạc Bắc vừa mới định viện cớ ra về thì tiếng thét chói tai của Nguyễn Ân đột ngột vang lên, anh ta giật mình quay đầu lại. Nguyễn Ân vội vội vàng vàng chạy vào bếp, Cố Tây Lương sợ cô luống cuống lại xảy ra chuyện nên cũng đứng dậy theo sau cô, lúc đi qua người Mạc Bắc, ánh mắt anh ngầm ra hiệu cho anh ta cứ ngồi xuống. Hàn Duệ cũng lên tiếng: “Cậu Mạc, hân hạnh!”.
Vừa mới làm tổn thương cô em gái bảo bối của người ta, lúc này đối diện với Hàn Duệ, Mạc Bắc không tránh khỏi có chút hổ thẹn. Anh thu hồi bộ dạng bất cần đời, thân thiết bắt chuyện.
Hàn Duệ không đến nỗi xung khắc với Mạc Bắc, ai chẳng có quá khứ. Lần trước anh nổi giận chẳng qua là vì Mạc Bắc và Hòa Tuyết tiếp xúc quá gần gũi nên mới không kìm chế được bản thân.
không biết từ khi nào, tâm trạng của tôi đã bị em tác động nhiều đến thế?
hiện giờ Hàn Duệ rất bình tĩnh nên thái độ rất đúng mực, rộng rãi mở miệng mời Mạc Bắc ngồi lại ăn cơm. Trong thâm tâm anh như muốn chứng minh, rằng Hòa Tuyết không có tình cảm gì quá đặc biệt với Mạc Bắc, rằng Mạc Bắc chỉ đang áy náy với Hòa Tuyết, thêm chút xíu cảm tình mà thôi.
Mọi người đều giữ mình lại nên Mạc Bắc không thể từ chối, người ta ai cũng nghĩ thoáng như vậy thì mình không thể hẹp hòi được.
Cố Tây Lương giúp Nguyễn Ân bưng nồi nước thơm mùi thịt dê ra, đôi lông mày anh khẽ cau lại nhưng không hề tỏ ra trách móc.
Bữa cơm này không căng thẳng như lần trước ở nhà hàng, Nguyễn Ân và Hòa Tuyết thi thoảng nói chuyện vài câu, thêm cái tính dở dở ương ương của Mạc Bắc, bầu không khí cũng không đến nỗi ngột ngạt. không biết ai tự dưng nhắc lại chuyện sở trường, Hòa Tuyết vẫn ấp a ấp úng không chịu nói. Mạc Bắc vừa giải quyết xong thức ăn trong bát, đầu đũa chống cằm, đăm chiêu nhìn Hòa Tuyết, nhẹ nhàng thốt lên một câu: “Sở trường gì cơ? Hát kinh kịch đấy á?”.
Bà ngoại Phương Vận của Hòa Tuyết quê gốc ở đại lục, thời trẻ thích xem kinh kịch, đặc biệt là vở Bạch Xà, vì thế từ khi Hòa Tuyết còn nhỏ, bà ngoại mời một giáo viên nổi tiếng ở Đài Bắc đến dạy hát kinh kịch. Tuổi nhỏ thông minh, giọng nói đang phát triển, Hòa Tuyết múa dẻo tay hơn hẳn mấy người chị lớn tuổi cùng học với mình, chất giọng cũng vang dội hơn. Khi còn hẹn hò Mạc Bắc, trong một lần cãi nhau, Mạc Bắc vô thức gắt lên một câu: “Em có thể hạ thấp vô lum xuống được không hả?”. Hòa Tuyết đáp theo phản xạ: “Trời sinh đã vậy rồi, hát kinh kịch nhiều quá làm sao sửa được!”. Lúc ấy Mạc Bắc cũng xuề xòa cười: “Hòa Tuyết, em biết hát kinh kịch? Sao em lại cho anh niềm vui bất ngờ đến thế chứ?”…
Từ hồi ức trở về hiện tại, Mạc Bắc buồn phiền, nhưng ngoài mặt cố tỏ ra không có chuyện gì.
Đột ngột bị Hòa Tuyết đá chân ở dưới gầm bàn, Mạc Bắc hét lên một tiếng “A!”.
Nguyễn Ân rốt cuộc không nhịn được mà bật cười ha ha, cô cầm ly nước hoa quả lên uống, uống xong mới hả hê nhìn Hòa Tuyết: “Tuyết Tuyết, không phải tớ bảo anh ấy nói nhé. không phải tớ…”.
Cố Tây Lương cũng tủm tỉm cười, ai có thể ngờ một Hòa Tuyết đanh đá, ăn nói mạnh miệng lại có thể mềm mại uyển chuyển hát kinh kịch?
Mạc Bắc thì vẫn nghĩ mình không nói gì sai.
“Chẳng phải em kể hồi đại học còn đi biểu diễn đấy ư? Hình như hát vở Bạch Xà?”
Câu n