Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa
Tác giả: Tạp Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/793 lượt.
g sức buộc anh nhìn cô, âm thanh đề cao lên rất nhiều: “Muốn biết câu trả lời của tôi, xin mời nhìn tôi!”
Tất Thịnh bị hành động bất thình lình của cô dọa, thiếu chút nữa không đứng vững, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô, “Nói đi, tôi đang lắng nghe.”
Thạch Du thở phì phò dùng ngón tay chạm lồng ngực của anh, “Tôi khinh thường loại người như hắn, nói cách khác tôi tuyệt đối sẽ không tiếp nhận công việc mà hắn caand cho dù có điều kiện tốt như thế nào đi chăng nữa!Thạch Du tôi dù có nghèo, cũng không ngu dốt như vậy!” Sau khi nói xong, cô hừm một tiếng, đôi tay khoanh lại ở trước ngực, lộ ra vẻ mặt khinh thường.
Tất Thịnh không thể nhịn được cười ha ha, kìm lòng không được giang hai cánh tay ôm chặt lấy cô, “Cô nói là thật, không phải là cố ý nói cho tôi nghe sao?”
“Anh...” Bị giữ chặt, Thạch Du chỉ có thể giãy giụa quay đầu trừng anh ta.
Tất Thịnh biết mình lại chọc giận cô, vọi vàng tựa đầu lên người cô, “Tôi chỉ trêu chọc cô, đừng nóng giận!”
Âm thanh anh dịu dàng giống như gió xuân êm ái thổi vào đáy lòng Thạch Du.
Rốt cuộc Thạch Du không còn tức giận, tự nhiên dựa vào vòm ngực rộng rãi cường tráng của anh, thưởng thức cảnh đêm tại Las Vegas, trong lòng thầm mong muốn giờ khắc này vĩnh viễn đừng qua đi.
Trời ạ! Cô lại có khát vọng cháy bỏng như vậy với lồng ngực ấm áp an toàn.này...
Tất Thịnh dắt tay Thạch Du, hai người vui vẻ trở lại khách sạn.
Vào trong phòng, Thạch Du lập tức đá giày cao gót trên chân xuống, giọng điệu thoải mái khẽ thở dài, “Thật thoải mái, đây chính là lần đầu tiên tôi đi giày cao gót lâu như thế, thật không biết trước kia phụ nữ phải bọc chân làm mà sao sống được.”
Tất Thịnh nghe cô lơ đãng thốt lên lời oán trách mà cười ra tiếng thật to, “Nghe nói lúc đó phụ nữ chân càng nhỏ thì càng đẹp!”
“Hàaa...! Tôi tình nguyện là một người phụ nữ chân to,cũng không muốn suốt ngày phải bó chân; nếu như anh cưới một người phụ nữ bó chân, anh sẽ nguyện ý giúp cô tắm chân sao?” Thạch Du đột nhiên hỏi.
Tất Thịnh đối với vấn đề cổ quái của cô, không khỏi cười một tiếng, “Thật không biết đầu cô chữa những thứ gì, lấy ở đâu ra mà nhiều vấn đề kỳ quái như vậy.”
“Đương nhiên là anh đấy! Nếu không tôi sợ sẽ đem tất cả gia sản của mình mất.” Thạch Du nháy mắt với anh bướng bỉnh cười một tiếng.
“Vậy nếu như cô thắng?” Tất Thịnh cười một tiếng, hỏi ngược lại.
“Tiền thắng là của tôi!” Cô nhanh chóng trả lời.
“Xem ra cô rất giỏ tính toán.” Tất Thịnh buột miệng cười.
“Đó là đương nhiên!” Thạch Du cúi đầu cười duyên, dùng chân chỉ trên mặt đất vẽ vòng tròn.
Tất Thịnh không nhịn được cười ha ha, đột nhiên hăng hái, “Không bằng như thế này, chúng ta hãy đánh cuộc một cuộc trước, nếu như mà tôi thua, ngày mai nếu cô chơi thua liền do tôi trả, thắng thì cho cô ; nhưng ngộ nhỡ cô thua...”
“Tiền đánh cuộc lớn như vậy, tôi không chơi nổi!” Thạch Du không đợi anh nói xong đã vội vàng cự tuyệt.
“Tôi còn chưa nói hết, nhìn cô chưa gì đã khẩn trương. Nếu như cô thua, thì hãy cởi một thứ quần hay áo ở trên người, chủ ý này như thế nào?”
Tất Thịnh cố ý dùng ánh mắt nhìn trộm cô.
Thạch Du suy tư một chút, “Theo anh nói, anh sẽ đồng ý nếu tôi thua thì do anh trả tiền, thắng thì tôi được hưởng rồi hả?”
“Ừ.” Tất Thịnh hớn hở gật đầu cam kết.
Thạch Du nghĩ ngợi một lát, mặc kệ thắng hay thua dù sao cô đều là kiếm được tiền, vì vậy hào sảng (hào hứng sảng khoái) mở miệng đồng ý, rồi sau đó lại để ý có chuyện không ổn; cô cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, lập tức ngẩng đầu lên không chịu nói: “Không được! Trên người tôi một bộ quần áo, ngộ nhỡ tôi thua thì anh sẽ được tiện nghi à!”
Tất Thịnh nhăn mày lại xem kỹ cô, “Cô nói cũng đúng, tốt! Cho phép cô bây giờ đi thay quần áo.”
Thạch Du vừa nghe, không che giấu được cảm giác hưng phấn, “Tốt!”
Cô nhanh chóng chạy một mạch vào phòng, vội vàng cởi bộ lễ phục trên người ra, tiếp mặc thêm chiếc áo T shirt vào người, sau đó lại nhanh chóng chạy về phòng khách, “Được rồi, bây giờ có thể đánh cuộc.”
Tất Thịnh nhìn trên người cô tròn lên một vòng, không nhịn được cười to, “Cô rốt cuộc mặcthêm bao nhiêu vậy?”
Thạch Du đứng tại chỗ nhấc vạt áo T shirt lên đếm, ngay sau đó nhấc năm ngón tay lên, “Không nhiều lắm, năm cái.”
“Trời ạ! Vậy tôi cần phải tốn khá nhiều tinh thần,thì mới có thể cởi năm cái áo T shirt của cô xuống rồi.” Tất Thịnh khoa trương vỗ cái trán.
“Đây là chính anh đồng ý cho tôi đi thay quần áo, anh cũng không quy đinh là được mặc bao nhiêu, tôi còn định mặc thêm vài thứ nữa đấy chứ” Thạch Du cười hả hê, mặt nắm chắc phần thắng.
“Không sao, tôi nhất định có thể thắng liền năm ván, cho nên dù sao cô cũng phải cởi hết.” Tất Thịnh rất có tự tin, vì vậy cuồng ngạo hùng hồn nói rõ.
“Anh lợi hại như vậy thật sao?” Thạch Du kinh ngạc nhìn anh.
“Thử rồi cô sẽ biết, hơn nữa bây giờ cô cũng không thể đổi ý được nữa rồi.” Tất Thịnh quỷ quyệt cười nói.
“Vậy tôi chẳng phải là tính toán sai rồi.” Thạch Du thở dài.
“C