
Tác giả: Tạp Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/615 lượt.
i nói, Thạch Du không khỏi lộ ra ánh mắt hâm mộ và sùng bái, cô ngồi bên người Tất Thịnh nói nhỏ:
“Anh ấy rất đẹp trai đó!”
Tất Thịnh nhất thời mở to hai mắt trừng mắt căm giận nhìn cô.
Nhưng ở dưới ánh đèn lờ mờ, Thạch Du không thấy rõ ràng nét mặt ghen ghét của anh.
Cô hồn nhiên không biết, vẫn đắm chìm trong những màn ảo thuật do Lam Tư Ba Đốn mang đến.
Thỉnh thoảng Tất Thịnh lại cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đây là lần đầu tiên anh cảm giác thời gian biểu diễn của Lam Tư Ba Đốn quá dài, ngón tay không tự chủ gõ nhẹ mặt bàn.
Anh không thể bình tĩnh, Thạch Du lại không hề có cảm giác; chỉ thấy cô một lúc cười, một lúc lại thét chói tai, đắm chìm vào màn biểu diễn trong nỗi hưng phấn.
Toàn bộ hai giờ biểu diễn, đối với Tất Thịnh mà nói giống như qua một thế kỷ, anh không khó chịu không phải là vì phần biểu diễn của Lam Tư Ba Đốn, mà là vì Thạch Du cứ đắm chìm trong đó, và thỉnh thoảng còn biểu lộ ra ánh mắt sùng bái.
“Anh ấy quả thực là quá tuyệt vời!” Biểu diễn xong, Thạch Du còn không ngừng tán dương Lam Tư Ba Đốn.
“Đúng vậy! Thật rất tuyệt.” giọng nói Tất Thịnh không khó nghe thấy sức ghen chua chát.
Đi khỏi sòng bạc Monte Carlo, Thạch Du hình như vẫn chưa thỏa mãn, “Sau đó đi chỗ nào chơi?”
Thạch Du tự nhiên nắm tay của anh, khóe mắt Tất Thịnh nhìn bàn tay non mềm trong tay mình, trong lòng bối rối, vị dấm chua trong phút chốc tan thành mây khói, anh không tự chủ được mỉm cười.
“Las Vegas cái gì cũng có, chỉ cần cô nói ra ngoài, tôi nhất định để cho cô tận hứng.” Tất Thịnh nói.
“Có thật không?” Thạch Du có chút hồ nghi, “Nếu như mà tôi muốn chơi chỗ giống như khu vui chơi thì sao?”
“Có! Sân chơi thuyền hải tặc...” Tất Thịnh thuộc như lòng bàn tay mà nói một chuỗi dài.
“Thật sự có?” Thạch Du kinh ngạc.
“Đi, tôi hiện tại liền dẫn ngươi đi chơi.” Nói xong, Tất Thịnh liền kéo Thạch Du đến sân chơi.
Tất Thịnh và Thạch Du giống như hai đứa trẻ con, chơi từng trò từng trò một, trên mặt tràn đầy cười vui.
Bữa ăn tối, Tất Thịnh mang Thạch Du đến” nhà hàng Đức Châu “ thưởng thức tiệc đứng.
Suốt cả một ngày, trên mặt Thạch Du luôn nở nụ cười,đây là ngày vui nhất trong tất cả những ngay cô tới đây. Chẳng những được một số tiền lớn không ngờ, xem những trò ảo thuật tuyệt nhất, còn ăn một bữa tiệc tràn đầy lạ lẫm: tiệc đứng, quan trọng nhất là Tất Thịnh đi cùng cô cả ngày.
Sau bữa ăn tối, Tất Thịnh dắt Thạch Du đi dạo ở một đường lớn yên tĩnh, hai bên trồng những cây sồi cành lá tươi tốt, càng làm không khí tĩnh mịch tăng thêm.
“Thạch Du, cô hôm nay vui vẻ sao?” Vẻ mặt Tất Thịnh thoải mái hỏi.
“Vô cùng vui vẻ, trong những ngày tôi đến Las Vegas hôm nay là ngày vui vẻ nhất.” Thạch Du thành thật trả lời.
“Chúng ta quen biết nhiều ngày như vậy, nhưng tôi phát hiện chúng ta chưa hiểu rõ đối phương cho lắm.” Tất Thịnh tự nhiên thốt lên.
Thạch Du không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn đường.
“Nếu tôi hỏi cô một vấn đề, cô có thể trả lời thành thật vowia tôi không?” Tất Thịnh nặng nề thở ra một hơi, khẩn trương trong lòng.
“Anh nói xem.” Thạch Du không hề phòng bị mà nói.
“Lúc đầu cô lấy tâm tình gì để nhận công việc này, và nguyên nhân nào làm cho cô đồng ý?” Tất Thịnh cố gắng bình tĩnh hỏi.
“Ừ...trong số các việc mà tôi đẫ từng làm cho công ty thì đay là lần đầu tiên tôi nhận loại công việc này, tâm tình của tôi đương nhiên là lo lắng đề phòng, chỉ là vì tiền thù lao nên, tôi quyết định nhận công việc này.” Thạch Du không chút nào giấu giếm, thản nhiên nói.
“Cô nhận lấy công việc này, chẳng lẽ không sợ bạn trai cô sẽ hiểu lầm, tức giận sao?” lòng Tất Thịnh quanh co vòng vèo thăm dò Thạch Du.
“Bạn trai? Thật xin lỗi, tôi không có bạn trai.” Cô không chút nghĩ ngợi gì bật thốt lên.
“Cô không có bạn trai? Dung mạo cô đẹp như vậy, chẳng lẽ đàn ông xung quanh cô tất cả đều bị mù?” Tất Thịnh không tin.
Thạch Du lơ đễnh nhún nhún vai, “Có lẽ là cá tính không cho phép đi! Không có người đàn ông nào dám đến gần tôi, họ dương như đều sợ hãi tôi sẽ ăn sống nuốt tươi họ.”
Tất Thịnh vừa nghe Thạch Du giễu cợt, không nhịn được cười ha ha, “Không, phải nói là bọn họ không may mắn và ánh mắt biết nhìn.”
“Thật sao? Cám ơn anh đã an ủi tôi.” Thạch Du mỉm cười.
“Nếu như, nếu như...” Tất Thịnh đột nhiên phát giác đầu lưỡi của mình giống như bị cắt ngắn.
“Nếu như cái gì?” Thạch Du tò mò ép hỏi.
“Ai!” Tất Thịnh buông tiếng thở dài, “Nếu như tôi muốn em ở bên cạnh tôi, em là có đồng ý hay không?” Anh lấy lại dũng khí nói một hơi.
“Anh...” Thạch Du nghe vậy không khỏi ngẩn người, một hồi lâu nói không ra lời.
Tất Thịnh nắm chặt hai tay của Thạch Du, “Tôi nói thật, tôi hi vọng em có thể ở bên cạnh tôi, mấy ngày nay có em ở bên cạnh, tôi có thể thường xuyên cảm nhận được nụ cười của mình, đây là cảm giác trước đây tôi chưa từng có.”
“Anh chỉ vì muôn thất nụ cười của mình nên mới muốn tôi ở bên cạnh?” Thạch Du kinh ngạc với lý do cổ quái lại không giải thích được này.
“Không! Không phải như vậy, ý của tôi đó là...” vẻ mặt Tất Thịn